Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 32: Đồng ý

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:06:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Sau khi thương lượng xong vấn đề giả bạn gái, Lục Nhai đề nghị tham quan mấy ruộng t.h.u.ố.c của Cố Phồn.

Cố Phồn dẫn dạo một vòng.

Mỗi loại thảo d.ư.ợ.c đều phát triển , một ngọn cỏ dại, cũng dấu vết sâu bệnh côn trùng phá hoại.

“Một em chăm sóc nhiều thảo d.ư.ợ.c như , chăm sóc hết ?” Đứng ở núi tuyết, Lục Nhai xung quanh ruộng t.h.u.ố.c hỏi, trong đầu tràn ngập hình ảnh cô bận rộn chăm sóc thảo d.ư.ợ.c.

Liên quan đến bí mật của , Cố Phồn chút hoài nghi Lục Nhai đang thăm dò cái gì , như việc gì : “ dị năng hệ mộc, chăm sóc thảo d.ư.ợ.c đối với dễ như trở lòng bàn tay.”

Cảm nhận sự phòng của cô, Lục Nhai cũng hỏi thêm câu nào nữa.

Hai trở về biệt thự.

Ý của Lục Nhai là, nếu Thịnh gia hiểu lầm quan hệ của hai , nếu như mới đến chốc lát rời cũng lắm.

“Em cứ việc của em , phòng khách đến trưa mới .”

Lục Nhai ở bên , Cố Phồn nào dám luyện đan, Lục Nhai chẳng những mắt để , tinh thần lực cũng thể phát huy tác dụng dò xét.

Nghĩ đến Lục Nhai gì cũng là Trái Đất, Cố Phồn hỏi : “Anh nấu cơm ?”

Nhóm Tinh Hà khi rời cũng chuẩn đầy đủ cơm hộp cho cô, nhưng theo như lời Mạnh Liên Doanh, cơm hộp ngon bằng món mới .

Liên tục mấy ngày ăn Ích Cốc Đan, Cố Phồn thèm ăn.

Cho nên từ tiết kiệm sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa sang tiết kiệm thì khó, một khi bắt đầu hưởng thụ thì sẽ thanh tu nữa.

Lục Nhai hiển nhiên hiểu ý của cô, : “Trong gian của hộp cơm.”

Cố Phồn mím môi.

Lục Nhai cuối cùng cũng hiểu: “Em ăn đồ ăn mới .”

Cố Phồn chờ mong : “Anh ?”

Lục Nhai: “Có, nhưng siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, là tủ lạnh em nguyên liệu trong đó?”

Cố Phồn bao giờ nhóm lửa, mua tủ lạnh chỉ để trang trí.

Lục Nhai từ sô pha lên: “Cùng mua.”

Cố Phồn vui vẻ đồng ý.

“Xe của quá rêu rao, lái của .” Đi sân, liếc mắt xe việt dã chiến đấu của Lục Nhai, Cố Phồn về phía xe màu xanh của cô.

“Em lái , suy nghĩ trưa nay ăn cái gì.”

Lục Nhai tự động ở hàng .

Cố Phồn suy nghĩ nhiều, thắt c.h.ặ.t dây an , tìm kiếm hướng dẫn đến siêu thị ở trong vòng hai, đó lái xe xuất phát.

Lục Nhai lấy một cái máy tính bảng, cắm tai .

Cố Phồn về phía vài , thấy vẻ mặt chăm chú máy tính bảng, giống như đang suy nghĩ về thức ăn mà giống như đang xem phim truyền hình hơn.

Như cũng , chứng tỏ tính toán kỹ càng, đối với cơm trưa hôm nay tự tin.

Hơn bốn mươi phút , chiếc xe màu xanh dừng ở bãi đỗ xe của một siêu thị lớn.

Hôm nay là ngày việc, hơn chín giờ sáng, mua thức ăn trong siêu thị cũng nhiều.

Cố Phồn phớt lờ ánh mắt chú ý của khác, theo Lục Nhai quan sát xung quanh, thì đây là đầu tiên cô đến siêu thị mua thức ăn.

“Ba món đủ ?” Lục Nhai để đầy một xe mua sắm, đầu hỏi Cố Phồn.

Cố Phồn gật đầu, thấy hình như mua sắm xong xuôi, liền thắc mắc: “Cửa hàng bán chocolate ở chỗ nào ?”

Cô mới xong, cách đó xa một bà lão đang mua rau quả đột nhiên sang, vẻ mặt cô tràn đầy hoài nghi.

Lục Nhai đẩy xe tới gần Cố Phồn, thì thầm đỉnh đầu cô phổ cập khoa học: “Chocolate từ quả cacao, cây cacao sinh trưởng ở vùng nhiệt đới, đại phóng xạ, trong nước chỉ khu vực Hải Nam cùng với vùng duyên hải nam bộ gieo trồng, trận đại phóng xạ, trong biển trải rộng quái thú, Hải Nam , vùng duyên hải nam bộ cách căn cứ quá xa, cường giả cấp S qua hai nơi đều nguy hiểm trùng trùng, cho nên căn cứ hiện chocolate đều là nhờ thu thập vật tư trận đại phóng xạ, là tài nguyên thể tái tạo trong thời gian ngắn, bình thường ở đây mua .”

Lúc Cố Phồn mới hiểu sự trân quý của chocolate.

“Vậy đưa ...”

“Đó là cảm ơn em vì đồng ý gia nhập đội y tế hậu phương.” Cố Phồn còn xong, Lục Nhai giải thích

Cố Phồn thật sự thích chocolate, theo đến khu vực thanh toán, thấp giọng hỏi: “Trong tay còn chocolate ? mua của , một hộp bao nhiêu điểm huân công?”

Lục Nhai: “Nếu em đồng ý bạn gái của , dựa theo phong tục yêu đương giữa nam và nữ ở trong nước, mỗi ngày lễ đều tặng em một hộp, miễn phí.”

Cố Phồn: “Cho dù đồng ý cũng chỉ là giả vờ, thể nhận của món quà quý giá như , vẫn là bán cho thích hợp hơn.”

Lục Nhai: “Giao dịch là do đề xuất, cho nên mặc dù quan hệ là giả, nhưng vẫn sẽ thực hiện lễ tiết và nghĩa vụ của một bạn trai chân chính đối với bạn gái, đương nhiên, ngoại trừ một tiệc xã giao, em cần trả bất cứ điều gì.”

Cố Phồn ở Tu Chân Giới kết bạn, khi đến Trái Đất xem mấy bộ phim truyền hình điện ảnh, bao gồm cả những bộ phim tình cảm thần tượng Phong Hỏa châm chọc, kể nam chính trong đó thật sự đối xử với bạn gái, nhân v*t n*m t*nh tình hà khắc với bạn gái về cơ bản là bia đỡ đạn hoặc nhân vật phản diện, khinh bỉ.

Hiển nhiên, lòng tự trọng của Lục Nhai cho phép biến thành bia đỡ đạn, nhân vật phản diện những thứ tương tự.

Đợi đến khi lên xe, Cố Phồn quyết định, với Lục Nhai: “Được, đồng ý với , lấy chắn hoa đào, lợi dụng chắn gian thương, còn chocolate, cần tặng mỗi dịp lễ tết, về mỗi cùng xã giao thì tặng cho một hộp cảm ơn là , đơn giản công bằng.”

Lục Nhai: “Được.”

Trên đường trở về, vẫn là Cố Phồn lái xe, Lục Nhai ở phía xem video.

Đến biệt thự mười một giờ.

Lục Nhai bảo Cố Phồn gì thì , một mang theo hai túi nguyên liệu nấu ăn phòng bếp, cũng trịnh trọng đóng cửa phòng bếp .

“Đại khái bao lâu thì thể ăn?”

“Một giờ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-32-dong-y.html.]

Một giờ cũng đủ Cố Phồn luyện một lò đan d.ư.ợ.c .

Cố Phồn xuống phòng tầng hầm ngầm luyện đan, đề phòng Lục Nhai rình coi, cô luyện t.h.u.ố.c mọc tóc.

Lúc chuyên tâm luyện đan thì cảm giác thời gian, đợi đan d.ư.ợ.c thành công, Cố Phồn thu công, rón rén lên tầng, còn tới đại sảnh, một mùi thơm xào rau quen thuộc liền bay tới, Cố Phồn hít một thật sâu, bụng cũng đói cồn cào.

Trên bàn bày sẵn hai món ăn, mỗi món đều nắp đậy, Cố Phồn mở xem, , một món thịt kho tàu và một món đầu cá kho tiêu, đều là món cô thích ăn.

Động tĩnh phòng bếp nhỏ , nhanh Lục Nhai bưng món cuối cùng là cà tím xào tới.

Quân trang màu đen đổi chút nào, thẳng tắp, chỉ là bận rộn trong bếp cả tiếng đồng hồ, khuôn mặt trắng nõn của Lục Nhai thoáng ửng hồng, trán còn một tầng mồ hôi mỏng, trạng thái cực giống Phong Hỏa khi nấu nướng, rốt cuộc Lục Nhai cũng dính một chút thở nhân gian, còn cao cao tại thượng nữa.

Cố Phồn còn nhớ rõ đầu tiên cô thấy Lục Nhai, đáy lòng cô chỉ kính sợ, căn bản dám thẳng .

“Em nên mua một bộ bàn ăn.” Khom lưng đặt đĩa thức ăn xuống bàn, Lục Nhai Cố Phồn .

Cố Phồn lúng túng giải thích: “Lúc nhóm Tinh Hà còn ở đây, đều ăn ở bên bọn họ.”

Lục Nhai: “Diễn kịch diễn trọn bộ, về thể sẽ thường xuyên tới đây ở.”

Cố Phồn:...

Lục Nhai phòng bếp lấy cơm, chén đũa.

Cố Phồn phòng khách trống rỗng của , còn tầng, nghĩ thầm, cô còn thu dọn một gian phòng khách cho Lục Nhai.

Cố Phồn sô pha, Lục Nhai lấy một cái ghế nhỏ từ gian , đối diện cô.

Cố Phồn khách khí với , ba món ăn đều nếm thử, mặc dù tài nấu nướng bằng Phong Hỏa, nhưng cũng coi như tệ.

“Thịt kho tàu sẽ ngon hơn nếu kho thêm chút nữa.”

“Đầu cá ngon lắm.”

“Cà tím mặn.”

Mỗi nếm thử một món, Cố Phồn đều nhận xét.

Lục Nhai chỉ gật đầu, thấy Cố Phồn ăn vui vẻ, cũng miễn cưỡng khó nuốt, cũng cầm lấy bát đũa bắt đầu ăn.

“Lúc em sống với ông nội ai nấu cơm?” Lục Nhai bỗng nhiên tò mò cuộc sống của cô.

Cố Phồn c.ắ.n c.ắ.n đũa, : “Chúng mỗi ngày đều ăn thịt thú rừng, ông nội giỏi nướng thịt quái thú, một bữa ăn hết bữa tiếp tục, cũng căn cứ nhiều đồ ăn ngon như .”

Lục Nhai: “Em từng gặp qua các tán hộ khác ?”

Cố Phồn tiếp tục dối: “Có gặp qua, mấy dị năng giả chiếm tiện nghi của , ông nội đốt thành tro, cũng nữ dị năng giả bám lấy chúng , ông nội thích, đồng ý.”

Hình tượng ông Cố trong đầu Lục Nhai dần đần trở nên đầy đặn, tính cách quái gỡ, cô độc một .

, còn hỏi qua tuổi em.” Nhìn khuôn mặt, cô cùng Thanh Đằng kém nhiều lắm, nhưng dáng quá mức đầy đặn phát triển.

Cố Phồn : “Anh đoán xem.”

Đây là đầu tiên cô tươi nghịch ngợm ý vị sâu xa như mặt Lục Nhai, Lục Nhai giật , đó một con cơ sở: “Hai mươi?”

Cố Phồn lắc đầu, nhắc nhở : “Đừng quên, dị năng giả thoạt sẽ trẻ hơn nhiều so với bình thường cùng tuổi.”

Lục Nhai đoán: “Hai mươi lăm?”

Cố Phồn vẫn lắc đầu.

Lục Nhai: “Hai mươi sáu?”

Lục Nhai tin Cố Phồn lớn hơn , cho nên đoán quá hai mươi bảy.

Cố Phồn càng rạng rỡ: “Dù cũng sẽ cho , tóm lớn hơn , lớn hơn nhiều.”

Lục Nhai tính là gì, cô so với ông nội còn lớn hơn, thể coi cô là bà cố của Lục Nhai còn .

Đáng tiếc, lời Cố Phồn chính là thật, Lục Nhai căn bản tin, cụ thể bao nhiêu tuổi cũng , Lục Nhai chỉ cần xác định một chuyện: “Trên mười tám?”

Cố Phồn gật đầu.

Lục Nhai cũng hỏi nữa.

Nhắc tới mười tám tuổi, Cố Phồn hỏi thăm: “Nghe Thịnh Hi đính hôn với một em gái của ? Mười tám mới tính là trưởng thành, em gái tính tới việc kết hôn sớm như ?”

Lục Nhai: “Từ khi căn cứ thành lập, con gái trong năm gia tộc lớn vẫn luôn ưa chuộng, Lục Dao là con gái xuất giá duy nhất của cha , là tư chất song hệ cấp A, hôn sự kéo dài tới mười bảy tuổi tính là muộn.”

Cố Phàm nhướng mi : “ cho Thịnh Hi thể diện, còn tìm giả bạn gái của , sợ em gái tức giận ?”

Lục Nhai : “Lục Dao như thế nào cũng liên quan gì đến , hơn nữa thời gian ở cùng Lục Dao còn dài bằng ở cùng một chỗ với em.”

Cố Phồn thăm dò thái độ của đối với Lục Nhai, trong lòng liền nắm chắc: “Lúc đem quan hệ của mặt ông nội , chính là cô ?”

Lục Nhai: “Ừm, nhưng chỉ là thăm dò thôi, Lục Dao và Thịnh Hi tiếp tục tìm em gây khó dễ mới tới thương lượng với em, cùng lợi.”

Cố Phồn: “Anh mua nhà bên cũng là vì khác thêm hiểu lầm?”

Lục Nhai cụp mắt, ngầm thừa nhận.

Cố Phồn thở phào nhẹ nhõm, lúc cô còn tưởng Lục Nhai theo dõi cô ở cách gần.

Mặc dù bây giờ cách càng gần, nhưng ít nhất cô rõ ràng mục đích của Lục Nhai.

“Có hai phòng trống tầng hai, thể chọn một phòng để ở, cần gì tự chuẩn , dù trong gian cái gì cũng .”

Cơm nước xong, Cố Phồn đem những việc vặt ném cho Lục Nhai.

Cô chuẩn rời , chợt Lục Nhai liên lạc với Tiểu Trần : “Dựa theo đồ dùng trong phòng ngủ của biệt thự , đưa thêm một bộ đến chỗ Cố tiểu thư ở núi Phượng Hoàng.”

Cố Phồn:...

Cô cũng một “Tiểu Trần”.

 

 

Loading...