Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 25: Cô chính là tư cách...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ngày tối dần, trận chiến ngày thứ năm kết thúc.

Các chiến sĩ tiền tuyến trở vị trí ngay ngắn trật tự, đóng quân bên ngoài đội y tế.

Quân y cấp B gãy chân kiên trì tiền tuyến cũng trở , tinh thần lực cạn kiệt sớm mê man, hai quân nhân cấp A nhiệm vụ bảo vệ cũng một ít thương tích, cũng may cũng nguy hiểm tính mạng.

Không là trùng hợp là cố ý, đội trưởng y tế sai đưa hai quân nhân cấp A thương đến bên Cố Phồn.

Hai cũng Cố Phồn từng từ chối tiền tuyến, ánh mắt bọn họ Cố Phồn trong trẻo mang theo nụ , tràn ngập cảm kích.

Thật chỉ bọn họ, tất cả trong quân đội đối đãi với nhân viên y tế đều nhiệt tình tràn ngập tín nhệm, tựa như hai bên là đồng đội thể phó thác tính mạng.

Cố Phồn mỉm trị liệu cho bọn họ.

Linh lực linh thạch ngừng bổ sung nữa cạn kiệt.

Cố Phồn ăn qua loa một chút cơm hộp, đó trở về lều của cô.

Trước khi tu luyện, Cố Phồn tính toán, bởi vì hôm nay thương thế của thương đều tương đối nghiêm trọng, cô thật sự tiêu hao liên tục sáu viên linh thạch hệ mộc.

Linh thạch hạ phẩm ở Tu Chân Giới là loại tiền tệ lưu thông đơn giản nhất, nhưng mà ở Trái Đất chúng là bảo vật lượng nhiều.

Theo thông tin mà cô khi đến căn cứ, khi xảy trận đại phóng xạ linh khí Trái Đất mỏng, cho nên Trái Đất cũng tồn tại linh thạch bảo vật trời đất cấp cao nào khác, cho đến khi trận đại phóng xạ xảy Trái Đất xảy biến hóa lớn, linh khí khôi phục, nhân loại cùng thú đều xuất hiện mạnh, chỉ là thời gian còn ngắn, linh thạch, bảo vật vật trời đất cấp cao đều cần nhiều thời gian hơn để ngưng thụ.

Cố Phồn thừa nhận, cô hy sinh vì đại nghĩa và dũng khí hy sinh bản để bảo vệ khác.

cô kính nể những quân nhân , những gì cô cho họ vượt xa điều kiện mà cô thảo luận với Lục Nhai.

Tuy nhiên chỉ vì cô tiền tuyến, ánh mắt của một đổi.

Cố Phồn cho rằng thể thèm để ý, cho rằng cần để ý đến những xa lạ , nhưng mà từng đôi mắt, những lời thì thầm xì xào bàn tán vẫn quanh quẩn trong tâm trí cô, xua .

“Nếu cô biện pháp, nhất cứu tỉnh cô .”

“Cố Phồn, tiền tuyến khẩn cấp, cô lên ?”

thể cử hai dị năng giả cấp A chuyên tâm bảo vệ an cho cô, cô gì ngoại trừ chữa thương, ?”

!”

“Lính đ.á.n.h thuê chính là lính đ.á.n.h thuê, thời khắc mấu chốt thể trông cậy bọn họ.”

vốn dĩ thích cô , nhưng nghĩ tới cô là loại .”

“….”

Những âm thanh đó càng lúc càng lớn tựa như một đoàn lốc xoáy quanh tai cô, cuối cùng lời trách cứ lạnh như băng của Lục Nhai vang lên như sấm: “Căn cứ hiện tại an là do vô dùng mạng đổi lấy, cô tư cách gì hưởng thụ thành quả khác hy sinh?”

tư cách gì, tư cách gì.

Cố Phồn khỏi tự ngẫm , cô tư cách gì.

Một trăm năm qua từng chút từng chút tái hiện , Cố Phồn cố gắng ở bên trong tìm cho một tư cách.

Lúc ban đầu, cô chỉ là một tiểu cô nương cha coi là nha , là ngũ linh căn cấp thấp trong cơ thể cô giúp cô thoát khỏi con đường trần thế, giúp cô Tiên môn, là chính cô, cho cô tư cách tiến Tiên môn.

Đệ t.ử ngoại môn hàng ngàn hàng vạn, cô cần cù chăm chỉ tu luyện dốc lòng học tập luyện đan, là cố gắng của chính cô, cho cô tư cách đặt chân ở ngoại môn.

Bị yêu thú cấp cao đuổi g.i.ế.c, xuyên đến Trái Đất, gặp mấy tên lính đ.á.n.h thuê ý đồ , là chính cô, cho cô tư cách sống sót tới căn cứ.

Căn cứ mở cửa cho nhân loại, cô dựa bán d.ư.ợ.c kiếm điểm huân công, lợi dụng bất cứ ai, là chính cô cho bản tư cách sinh sống ở căn cứ.

yêu cầu bất cứ ai hy sinh cho bản cô mạo hiểm, vì cũng ai thể ép buộc cô chuyện cô .

Từ đầu đến cuối, cô chỉ cố gắng sống một , bao giờ tổn thương khác trục lợi cho bản , từng qua việc thiện lớn lao nào, nhưng cũng từng ác.

Muốn tư cách gì, cô chính là tư cách cho cái mạng của cô.

Vòng xoáy trong tâm trí biến mất, lông mày nhíu c.h.ặ.t cũng giãn , Cố Phồn rốt cuộc thấy bất luận kẻ nào, bất luận ồn ào gì, chỉ cảm giác linh khí bốn phương tám hướng mãnh liệt hội tụ về phía cô, cô quên hấp thu tu luyện.

Cách lều trại của cô xa, Lục Nhai cùng đội trưởng đội y tế .

Hôm nay bốn chiến trường đều t.ử vong, trong đó chiến trường Tây Bắc bởi vì gặp bầy nhện độc khó đối phó nhất, t.ử vong lên tới một trăm hai mươi ba , đại đa đều là dị năng giả cấp B và C đàn nhện đ.á.n.h lén, bởi vì độc phát tác nhanh ch.óng kịp uống t.h.u.ố.c giải mà bỏ mạng.

“Thiếu soái, Cố Phồn rõ ràng năng lực chữa khỏi nhanh, chịu tiền tuyến, thật sự cho thất vọng, nếu cô chịu , cho dù chỉ phụ trách tiểu đội cấp C, cũng thể giảm bớt một ít thương vong.”

Mắt lều trại của Cố Phồn, đội trưởng đội y tế vẫn bất mãn.

Lục Nhai dừng chân, đội trưởng đội y tế hỏi: “Ý là, Cố Phồn nên chịu trách nhiệm về thương vong ở chiến trường Tây Bắc?”

Vẻ mặt của đội trưởng đội y tế khẽ biến.

Lục Nhai: “Cố Phồn là nhân tài trúng, công kích kém, trị liệu mạnh, sắp xếp để cô theo quân, biểu hiện của cô vượt qua mong đợi của , nếu cô tới thương vong hôm nay vẫn như cũ cách nào tránh khỏi, nên đổ lên Cố Phồn.”

Đội trưởng đội y tế cúi đầu: “Ngài đúng, là sai, ngày mai sẽ công khai xin .”

Lục Nhai: “Đi nghỉ ngơi .”

Đội trưởng đội y tế cúi đầu chào, xoay rời .

Lục Nhai ẩn một bóng cây, hình thon dài dựa cây, ánh mắt theo những nguyên tố kim vui vẻ chảy xuôi trung, rơi xuống lều trại của Cố Phồn.

Đêm nay nguyên tố kim cô điều động so với cảm nhận mãnh liệt hơn nhiều.

Nguyên tố kim lao nhanh suốt đêm, đến sáng sớm ngày hôm vẫn dấu hiệu dừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-25-co-chinh-la-tu-cach.html.]

Lục Nhai rời , nhiệm vụ của , những khu vực đô thị khác liền kề thành phố An thể quái thú cấp S, tùy thời chúng sẽ nguy cơ tới tham gia náo nhiệt, trách nhiệm của Lục Nhai một là bảo vệ trang lá chắn phòng hộ tạm thời, hai là phòng ngừa quái thú cấp S xâm nhập, tránh gây nhiều thương vong.

Lục Nhai từ trong quân phòng ngự của đội y tế Tây Bắc gọi tới một quân nhân hệ thổ cấp A tên là Chu Thừa, hạ quân lệnh cho : “Cố Phồn ở bên trong nghỉ ngơi, đây canh giữ, trừ khi Cố Phồn tự ngoài, bất luận thế nào ai tới phiền cô .”

“Thiếu soái yên tâm, đảm bảo sẽ thành nhiệm vụ.”

Khi linh lực trong đan điền tràn đầy thể hấp thu nữa, Cố Phồn tỉnh .

Cô kinh ngạc xem kỹ đan điền.

Trước khi nhập định tu luyện cô vẫn là Luyện Khí kỳ tầng thứ bảy, nhưng lúc đạt tới tầng thứ chín, chỉ cần tu luyện tầng thứ chín đến trạng thái viên mãn, là thể đột phá Trúc Cơ kỳ.

Đừng chỉ là hai tầng đột phá, rằng, tu chân giả từ Luyện Khí đến Trúc Cơ kỳ đến Kim Đan thậm chí Nguyên Anh, mỗi một tầng tu luyện sẽ chia thành chín giai đoạn nhỏ, chín giai đoạn nhỏ càng về càng cần thời gian tu luyện càng dài. Lấy Cố Phồn ví dụ, tình huống bình thường, thời gian để cô đột phá từ tầng bảy lên tầng chín của Luyện Khí kỳ lâu hơn tổng thời gian tu luyện của cô từ tầng một đến tầng bảy.

Hiện giờ, cô thế nhưng chỉ dùng một tháng.

Cố Phồn , cô chính là gặp giác ngộ trong truyền thuyết.

Người tu chân tu luyện linh khí, cũng tu tâm, linh lực tích lũy tháng ngày hoặc là bảo vật trời đất tẩm bổ, tuy nhiên tu tâm bất kỳ lối tắt nào, chỉ thể dựa giác ngộ huyền diệu khó giải thích. Không giác ngộ, tu vi gia tăng chỉ thể nhờ tư chất cùng thiên phú, nếu may mắn đạt giác ngộ tu tâm, tu vi sẽ tiến bộ vượt bậc.

Lần giác ngộ của Cố Phồn đặt ở Tu Chân Giới chắc là chỉ thuộc về một giác ngộ nhỏ, cho nên tu vi chỉ tăng thêm hai tầng Luyện Khí kỳ.

đối với Cố Phồn mà , giác ngộ thu hoạch tương đương với ăn một viên đại bổ đan, lập tức giúp cô tiết kiệm mấy chục năm thậm chí trăm năm.

Khi niềm vui từ từ lắng đọng , Cố Phồn thi triển thuật thanh tẩy cho , đó lên.

Nhìn sắc trời, bên ngoài chỉ mới hừng sáng, vặn chậm trễ cô chữa trị cho thương.

mà Cố Phồn , liền thấy một nam quân nhân quân trang thẳng tắp, hình khôi ngô bên ngoài lều.

Cố Phồn nghi hoặc hỏi: “Anh là?”

Chu Thừa thấy sắc mặt hồng hào của cô cảm giác như mới ngủ dậy một giấc ngủ ngon lành, mím môi, thấp giọng giải thích: “Thiếu soái Cố tiểu thư cần nghỉ ngơi nên để canh giữ ở đây, cho ai phiền Cố tiểu thư.”

Lục Nhai?

Cố Phồn tâm tư nghĩ nhiều đến Lục Nhai, bởi vì cô phát hiện, khu vực thu nhận thương gần đó đều thấy!

Nơi đó bốn quân nhân đang , quân hàm, đều là cường giả cấp A, vả sắc mặt đều lắm.

Nhìn Cố Phồn nghi hoặc, Chu Thừa tiếp tục : “Cô ngủ một ngày hai đêm, hôm nay là ngày cuối cùng của trận chiến, tất cả các đội y tế tập trung ở bên ngoài vòng chiến đấu trung tâm. Cô Cố, nếu cô nghỉ ngơi đủ , bây giờ theo chúng đến đội y tế tập hợp ? ”

Cố Phồn lập tức hiểu ánh mắt năm cô đều mơ hồ tràn ngập tức giận.

Vào thời điểm quan trọng khi mỗi đều đang liều mạng chạy đua với thời gian để truy quét quái thú, một nhân viên y tế như cô thể “ngủ” một ngày hai đêm!

Cố Phồn thậm chí thể tưởng tượng , đợi lát nữa cô đến đội y tế, sắc mặt của đội trưởng đội y tế sẽ đặc sắc đến mức nào, tên vẫn luôn bởi vì cô chịu tiền tuyến mà trong lòng oán trách.

Cố Phồn cũng ngờ sẽ gặp giác ngộ, hơn nữa dừng lâu như .

May mắn Lục Nhai bố trí canh gác cho cô, nếu thật vất vả giác ngộ một gián đoạn giữa chừng, Cố Phồn chỉ sợ buồn bực c.h.ế.t.

“Xung quanh quái thú ?” Cố Phồn hỏi Chu Thừa.

Chu Thừa: “Không , tất cả đều vây ở vòng trung tâm .”

Cố Phồn chiến giáp hạng A bọn họ, nhanh ch.óng : “Các chờ một chút.”

Nói xong, cô trở lều, dùng tốc độ nhanh nhất bộ chiến giáp hạng A mà Lục Nhai tặng cô, buộc mái tóc dài.

Thu hồi lều trại, Cố Phồn khống chế giày phi hành cao cách mặt đất ba mét, với năm đang khiếp sợ: “Xin để các đợi lâu, chúng qua đó .”

Trong lòng năm Chu Thừa chỉ còn một ý niệm: Thiếu soái bao giờ lấy việc công việc tư, thế nhưng trang chiến giáp hạng A cho một lính đ.á.n.h thuê cấp C!

Cố Phồn chỉ cố gắng bù đắp thời gian chậm trễ bọn họ mà thôi, khi phán đoán phương hướng, cô chủ động dẫn đầu bay về phía vòng trung tâm của trận chiến.

Năm Chu Thừa nhanh đuổi theo, khiếp sợ thì khiếp sợ, quân mệnh trong , năm vẫn bảo vệ Cố Phồn ở trung tâm.

Cố Phồn phát hiện, mỉm .

Những quân nhân nguyện ý liều mạng chấp hành tuân thủ quân lệnh , thật sự khó cho cô chán ghét.

Hơn mười phút , đến trung tâm vòng.

Bên trong chiến hỏa, tiếng gầm rú của dã thú rung chuyển bầu trời, đội y tế vẫn hạ trại bên ngoài.

Năm Chu Thừa đưa Cố Phồn đến đội y tế “0186”, ngay lập tức trở vị trí của .

Đội trưởng đội y tế đang chỉ huy thành viên đội bận đến sứt đầu mẻ trán, lúc Cố Phồn ở đây bọn họ bận rộn nhưng ngay ngắn trật tự, thoáng cái thiếu chủ lực Cố Phồn, hiệu suất và hiệu quả trị liệu của bọn họ đều thấp , dù thì cũng cần tiết kiệm tinh thần lực để trị liệu càng nhiều .

Thời gian gấp gáp, Cố Phồn sẽ lãng phí thời gian quần áo nữa, sải bước doanh trại, trực tiếp thi triển một “thuật chữa trị” về phía nhóm thương đang đợi trị liệu bên .

Tu vi tăng lên hai tầng, linh lực tích lũy trong cơ thể Cố Phồn chỉ tăng thêm hai tầng, mà hiệu quả chữa bệnh của cô cũng hơn.

Cô cứ như , năm mươi thương mười mấy trực tiếp nhảy dựng lên, kích động cảm ơn Cố Phồn lập tức chạy ngoài trở chiến trường, còn hơn ba mươi cũng đau, vui mừng Cố Phồn.

Người thương ngừng đổi mới, lúc thương quen Cố Phồn trong doanh trại cũng nhiều.

Khiếp sợ nhất vẫn là đội trưởng đội y tế cùng các thành viên tiểu đội.

“Cố Phồn, cô như thế nào ?” Đội trưởng đội y tế lắp bắp.

Cố Phồn giải thích: “Chạng vạng hôm tinh thần lực của khô kiệt, ngất , sáng nay mới tỉnh, phát hiện tinh thần lực dự trữ của cao hơn, một thể đồng thời trị liệu một nhóm , hiệu quả trị liệu cũng tăng lên nhiều lắm, vẫn là vết thương da thịt là chính.”

Đội trưởng đội y tế nên cái gì, nhân tài, Cố Phồn quả nhiên là nhân tài, đáng giá đặc cách từ thiếu soái.

 

 

Loading...