Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 23: Biểu hiện Cố Phồn...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:53
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Số lượng quái thú quá nhiều, thời gian chiến trường quý giá cấp bách, đối với dị năng giả thương nặng, quân y hệ mộc cấp cao cùng sẽ chỉ cứu chữa cho họ đến mức trong thời gian ngắn thể t.ử vong, đó lập tức đưa về hậu phương, bằng cách sẽ tiết kiệm dị năng cho quân y hệ mộc, tranh thủ khi tinh thần lực cạn kiệt cố hết sức cứu nhiều nhất thể.
Công tác trị liệu cụ thể, chăm sóc chủ yếu tập trung ở phía đội y tế hậu phương.
Đội y tế của Cố Phồn ở phía tây bắc căn cứ, phụ trách tiếp nhận thương binh chiến trường tây bắc.
“0186” tiểu đội ba mươi sáu , tổng cộng phụ trách một trăm hai mươi cái giường.
Trận chiến kéo dài, nhanh giường bên bọn họ liền chiếm đầy.
Đợt , Cố Phồn phân đến bốn bệnh nhân.
Một dị năng giả cấp B, ba dị năng giả cấp C.
Dị năng giả cấp B quái thú hệ hỏa tấn công, nửa đều thiêu đen, quân y tiền tuyến chữa khỏi cổ và mắt cho , phần còn chữa. Không nhẫn tâm, mà là tiền tuyến thương quá nhiều, nếu các quân y trì hoãn thời gian tập trung chẩn đoán và điều trị cho một , sẽ dẫn đến những khác vì hiệu suất đủ mà mất mạng.
Ba dị năng giả cấp C, một quái vật c.ắ.n nát bắp chân, một gai đất đ.â.m thương mắt, còn quái thú sói c.ắ.n đứt cánh tay .
Bốn ở một cái giường, vẻ mặt đau đớn, hoặc là nắm lấy ván giường hoặc đau đến run rẩy, nhưng một k** r*n.
Không chỉ bọn họ, tất cả thương đưa tới đều chịu đựng đau đớn, thể phát âm thanh thì phát âm thanh.
Cố Phồn đầu tiên tới bên cạnh dị năng giả cấp B lửa thiêu, đây là một đàn ông chừng bốn mươi tuổi, vóc dáng trung bình nhưng thể rắn chắc cường tráng, thấy Cố Phồn, mắt bên còn nguyên vẹn của thậm chí còn truyền đạt ý với cô.
Đây là một nhiệt tình kiên cường lạc quan.
Bản Cố Phồn nhát gan, nhưng cô kính nể kiểu .
Linh lực mộc vận chuyển, Cố Phồn thi triển một “thuật chữa trị” cho .
Diện tích bỏng lớn, nhưng đều là tổn thương ngoài da, y học hiện đại thể khó trị liệu, nhưng mà đối với Cố Phồn mà , loại bỏng dễ xử lý hơn nhiều so với sáu lỗ thủng m.á.u đó của Lục Nhai. Chỉ là một thuật chữa trị, tất cả vùng da cháy của đàn ông đều kết sẹo, hình thành một lớp khô và cứng, giống như lớp vảy kỳ lân.
Người đàn ông khiếp sợ Cố Phồn.
Hết đau !
Bị bỏng nghiêm trọng như , thế nhưng còn cảm thấy đau đớn nữa!
Thật nếu Cố Phồn tiếp tục thi triển, còn thể cho lớp vảy của tróc xuống mọc làn da mới, nhưng bên cạnh còn ba thương chờ cô và còn nhiều khác đang đến nữa, cô cũng thể lạm dụng linh lực, thể cho mỗi bệnh giảm trừ đau đớn chính là yêu cầu trị liệu mà Cố Phồn đặt cho .
“Anh nghỉ ngơi , nếu buổi tối còn dư sức, sẽ cố gắng thêm một bước trị liệu cho .”
Đơn giản trấn an , Cố Phồn bước đến thương thứ hai.
Dị năng giả cấp C ba mươi tuổi, mắt gai đất đ.â.m thương mắt, khắp mặt đầy m.á.u, quân y tiền tuyến bảo vệ tròng mắt.
Vị trí miệng vết thương khá nguy hiểm, nhưng diện tích lớn, Cố Phồn thi triển một chút thuật chữa trị, vết thương của đối phương chữa khỏi.
Người khiếp sợ đến nhảy dựng lên!
Cố Phồn quá phách lối, giống như một nhân viên y tế bình thường, kiểm tra vết thương của thứ ba nhắc nhở đàn ông trẻ tuổi mới chữa khỏi: “Vết thương lành , trở chiến trường .”
“Được!”
Rõ ràng là thanh niên hề dọa sợ, chào Cố Phồn chạy ngoài.
Người thương thứ ba là một phụ nữ bốn mươi tuổi, hai hàng răng do con quái thú để đùi sâu đến mức thể thấy xương.
Đối với Cố Phồn đó chỉ là vết thương nhẹ, một thể chữa khỏi.
“Cảm ơn.”
Nữ dị năng giả bình tĩnh, quá kích động như , khi cảm ơn cô liền tự xuất phát trở chiến trường.
Người thương thứ tư thoạt trẻ tuổi nhất, thể mới hai mươi tuổi, thiếu một cánh tay , k** r*n nhưng mặt đầy nước mắt, đắm chìm trong nỗi đau của chính , thậm chí chú ý đến quá trình trị thương của ba bên cạnh, cho đến khi Cố Phồn tới, mới dùng tay trái lau nước mắt.
“Đau ?” Cố Phồn hỏi.
Chàng trai trẻ lắc đầu, nước mắt lưng tròng Cố Phồn tươi , tự giễu : “ chỉ cảm thấy thật vô dụng.”
Cậu là dị năng giả hệ kim, cho rằng cũng thể giống như thiếu soái tung hoành sa trường, nghĩ tới đầu tiên chiến trường liền thành tàn phế.
Ba phía đều kiên cường, chỉ thanh niên Cố Phồn cơ hội hỏi một câu: “Sẽ hối hận ?”
Rõ ràng thể ở căn cứ an hưởng thụ, nhưng vì căn cứ cùng hai vạn bình thường quan hệ chạy ngoài đ.á.n.h g.i.ế.c quái thú, cũng trả giá một cánh tay, còn trẻ như , hối hận ?
Cậu trai trẻ tuổi dường như ngờ rằng một nhân viên y tế hỏi điều , trầm mặc vài giây, rơi nước mắt trả lời: “Không hối hận, g.i.ế.c hai mươi bảy con quái thú, tính là vô ích.”
Cố Phồn hiểu, bắt đầu trị thương.
Cô thể trị hết cụt tay nhưng cô thể chữa lành miệng vết thương cho .
Sự biến mất của cơn đau cho những giọt nước mắt của trai trẻ cũng ngừng , khó thể tin mà dậy, cúi đầu kiểm tra miệng vết thương.
Đối với dị năng giả mà , mất tay chỉ là còn thể sử dụng một v.ũ k.h.í nóng, dị năng công kích cũng ảnh hưởng, cho nên vẫn thể ở quân đội, thậm chí thể trở chiến trường như hai thương binh .
“Cô, cô là dị năng giả cấp B?” Cậu ngạc nhiên hỏi Cố Phồn, bởi vì rõ cấp C tốc độ điều trị hiệu quả như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-23-bieu-hien-co-phon.html.]
Cố Phồn : “Cấp C, quen tay việc.”
Thiếu niên hai mắt sáng lên, quen tay việc, nếu tiếp tục thiện bản , cũng khả năng vượt qua trình độ công kích của cấp C?
Đợt đầu tiên Cố Phồn tiếp nhận những thương và đưa ba thương trở chiến trường, hiệu suất thu hút sự chú ý của các nhân viên y tế khác.
Chỉ là thương binh ngừng đưa tới, tạm thời thời gian trao đổi.
Trị liệu ngừng liên tục mãi cho đến chạng vạng bảy giờ, bóng đêm bao trùm thông báo kết thúc trận chiến hôm nay.
Đợt thương cuối cùng đưa tới, linh lực trong cơ thể của Cố Phồn gần như cạn kiệt, phạm vi vết thương nhỏ đều thể chữa trị, nhưng chịu nổi quá nhiều thương.
Vì thành nhiệm vụ cuối cùng đêm nay, Cố Phồn thậm chí còn lặng lẽ hấp thu một viên linh thạch hệ mộc.
Cuối cùng cũng thành công việc, Cố Phồn lau mồ hôi trán, ngẩng đầu quan sát các đồng đội của thì thấy bệt mặt đất.
Trong doanh trại hơn một trăm giường bệnh, còn là những giường đơn dày đặc, những thương điều trị nhưng thể trở chiến trường lúc đang những chiếc giường đó, một ngàn cũng tám trăm.
Quân nhân phụ trách ăn uống mang theo tinh thạch gian tới tiểu đội “0186” đưa cơm, mỗi một phần.
“Cố Phồn, tỷ lệ chữa khỏi của cũng cao quá , thật sự chỉ cấp C thôi ?”
“ đúng , nếu như tất cả các vết thương nhỏ đều chữa khỏi như cô, thì mười tinh thần lực cũng cạn kiệt, kể tốn thời gian, tốc độ của cô quả thật thể tin , nhanh nhất, giống như cũng ba đến năm phút?”
“ đúng đúng, hiệu suất của Cố Phồn đặc biệt cao, ngay cả những loại t.h.u.ố.c giảm đau hiệu quả nhất cũng nhanh bằng cô!”
Ba mươi sáu nhân viên y tế tụ cùng ăn cơm, đề tài gần như tất cả đều tập trung Cố Phồn.
Cố Phồn chỉ thể tiếp tục đưa lý do “quen tay việc”, “ đổi lượng dẫn đến biến đổi chất”: “ mỗi ngày đều vận dụng tinh thần lực cho đến khi khô kiệt mới thôi, cấp bậc là trời sinh, nhưng thể thử nâng cao dung lượng tinh thần lực, cho nên, tinh thần lực dự trữ cuẩ thể cao hơn một chút.”
Đội y tế lâm trầm tư.
Bọn họ trầm tư, Cố Phồn là đầu tiên ăn cơm xong, đem hộp cơm đặt ở nơi tập trung thu hồi, Cố Phồn chào đồng đội: “ ngủ , hiện tại tinh thần lực trống trơn, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi.”
Tất cả đều ở trong trạng thái sai biệt lắm, nhao nhao gật đầu.
Để đảm bảo chất lượng giấc ngủ của đội y tế, mỗi trong họ đều lều ngủ của riêng , dựng bên ngoài đội y tế.
Cố Phồn ngoài, tới cửa, cô vươn tay định kéo cửa, tay sắp đụng tới tay nắm cửa, đột nhiên từ bên ngoài mở cửa .
Cố Phồn ngẩng đầu, bất ngờ thấy một quen.
Lục Nhai mặc chiến giáp màu đen, dường như ngờ gặp cô, động tác dừng .
Cố Phồn mỉm , tránh sang một bên, để .
Lục Nhai liếc bên trong, cho cô một ánh mắt “ ”.
Cố Phồn liền ngoài.
Bên ngoài màn đêm buông xuống, bên ngoài doanh trại những lớp chắn sáng, ngăn trở ánh sáng bên trong, bốn phía đen tối.
“Cảm giác như thế nào?” Lục Nhai đưa cô xa vài bước, thấp giọng hỏi.
Cố Phồn ăn ngay thật: “Mệt c.h.ế.t , bây giờ chỉ ngủ.”
Lục Nhai trầm mặc một giây, : “Đi nghỉ ngơi .”
Cố Phồn xoay , định rời , nghĩ đến một việc, dừng hỏi : “Tiền tuyến chỗ các thế nào?”
Lục Nhai: “Coi như thuận lợi.”
Cố Phồn yên tâm, mệt mỏi về phía lều của .
Lục Nhai bóng hình cô biến mất, lúc mới doanh trại kiểm tra tình hình của những thương ở đây.
Để cho những thương nghỉ ngơi , một cùng đội trưởng đội đội y tế “0186” hỏi thăm.
“Ngài yên tâm, thương thế của thương đưa tới về cơ bản kiểm soát, các thành viên đều trách nhiệm, đặc biệt là Cố Phồn, hiệu quả chữa trị và hiệu suất của cô thể sánh ngang với dị năng giả cấp B, những thương qua tay cô chữa trị, hơn một nửa đều trở về chiến trường, thiếu soái ngài xem, tài giỏi như thế, nên sắp xếp cô tiền tuyến ?”
Phương thức trọng dụng nhân tài của quân đội là phái nhân tài tiền tuyến, phát huy tác dụng lớn nhất.
Đội trưởng y tế cho rằng, nếu Cố Phồn ở tiền tuyến, một nửa thương mà cô chữa khỏi sẽ mất thời gian tới lui chiến trường.
Lục Nhai : “Không cần, cô ở tại phía phát huy hơn.”
Cố Phồn quá nhát gan, để cho cô tiền tuyến, cô chỉ lo tránh né quái thú, nào tinh lực trị liệu cho khác.
Còn tuần tra những đội y tế khác, Lục Nhai khỏi doanh trại.
Trước khi rời , về phía lều của Cố Phồn.
Nguyên tố kim lao về phía cô.
Sau khi cùng cô đơn độc ở chung mấy ngày, Lục Nhai phủ nhận suy đoán cô đang chơi đùa với các nguyên tố kim, ở nơi như thế , cô khả năng nhàn rỗi như .
Bất quá, mỗi đều bí mật của riêng , Lục Nhai coi trọng chính là đan d.ư.ợ.c và năng lực chữa trị của cô, còn việc cô dị năng hệ kim là nắm giữ các phương pháp tu luyện đặc thù, Lục Nhai sẽ tìm hiểu thêm.
Thu hồi tầm mắt, Lục Nhai đến một nơi tối tăm khác.