Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 20: Tôi chỉ tin tưởng bản thân mình...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngồi ở ghế lái phụ, Cố Phồn phát hiện cơ sở nghiên cứu khoa học của Lục gia chiếm diện tích lớn, trong đó nhiều tòa nhà, cái chỉ một hai tầng, cái cao tới hơn mười tầng.
Nếu Lục Nhai trong cơ sở tất cả đều là bí mật, Cố Phồn cũng nhiều miệng hỏi những kiến trúc dùng để gì.
Xe việt dã chạy chậm đường chính, lái một đoạn, trong một tòa nhà bên cạnh hai đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục , bọn họ nhận xe Lục Nhai, phất tay về phía bên khóe miệng tươi , khi phát hiện Cố Phồn khóe miệng họ dường như cứng , như là thấy hiện tượng ngạc nhiên gì đó, ngơ ngác chằm chằm cô.
Xe việt dã lướt qua hai , quá trình một hai phút, ánh mắt của cả hai theo sát gắt gao chiếc xe, Lục Nhai vẫn biểu tình gì.
Cuối cùng, chiếc xe việt dã dừng một tòa nhà màu trắng cao năm tầng.
“Đây là trung tâm nghiên d.ư.ợ.c phẩm của quân đội Lục gia.”
Sau khi xuống xe, Lục Nhai giới thiệu với Cố Phồn.
Cố Phồn ngẩng đầu , vẫn nhịn hỏi: “Căn cứ Giang Nam tổng cộng bốn đội quân, chẳng lẽ mỗi đội quân đều trung tâm nghiên cứu khoa học của riêng ?”
Lục Nhai trầm mặc vài giây, đó : “Nhân tài phân tán , cạnh tranh thúc đẩy đột phá, khi đột phá cùng chia sẻ, kết quả đều giống .”
Cố Phồn bỗng nhiên cảm thấy lời chút quen thuộc.
Các môn phái Tu Chân Giới, đối ngoại cũng như ? Mọi tu tiên đều là vì cứu giúp chính nghĩa, kết quả đại hội môn phái dễ , ngầm đấu tranh ngừng, các trưởng lão vì bảo vật cao cấp liều đến ngươi c.h.ế.t sống, tầng nhóm ch.ót thể vì mấy khối linh thạch mà ám sát hạ thủ, thậm chí t.ử cùng một môn phái, cũng sẽ tự g.i.ế.c lẫn .
Bản chất của con là như , từng sống vì lợi ích của .
Cố Phồn nghĩ bốn đạo quân ở căn cứ Giang Nam nhất định cũng đoàn kết như mặt ngoài, nếu tại trực tiếp hợp nhất ?
“Đi , khi tham quan còn quần áo vô trùng.”
Cố Phồn gật đầu.
Hai tiến , liền nhân viên công tác tới tiếp đãi, mang theo bọn họ phòng quần áo.
Hai phút , Cố Phồn từ phòng quần áo , một áo trắng, mũ trắng khẩu trang trắng, chỉ lộ một đôi mắt to trong suốt đen láy.
Cô trái , cửa bên cạnh đẩy , Lục Nhai cũng là trang phục giống .
lúc , bước nhanh tới: “Tiểu Lục đây như thế nào với một tiếng?”
Cố Phồn sang, phát hiện một đàn ông áo blouse trắng chừng bốn mươi tuổi, hòa ái dễ gần, chỉ là đỉnh đầu hói một nửa, vô cùng thu hút sự chú ý của .
Cố Phồn khỏi về phía Lục Nhai, cũng quá bạc tình, ông chú áo blouse trắng rõ ràng quan hệ nhỏ với Lục Nhai, Lục Nhai rõ cô t.h.u.ố.c mọc tóc, nhưng ngay cả hỏi cũng hỏi qua, thiếu một trăm điểm huân công ?
Anh thiếu, thiếu chính là một trái tim ấm áp.
Lục Nhai phát hiện ánh mắt của Cố Phồn, trực tiếp với giáo sư Mã: “Giáo sư, viên t.h.u.ố.c đưa cho ngài kiểm nghiệm là Cố tiểu thư luyện chế, cô am hiểu luyện đan nhưng đối với d.ư.ợ.c phẩm hiện đại hề hiểu rõ, cho nên dẫn cô đến xem, ngài cùng chúng một chuyến , cùng Cố tiểu thư trao đổi nhiều hơn, lẽ sẽ nhận gợi ý.”
Giáo sư Mã , trong mắt lập tức còn Lục Nhai, nhiệt tình tới bên cạnh Cố Phồn bắt chuyện.
Cố Phồn vẫn mang “ông nội” , thuật luyện đan của đều là học từ ông nội, về phần ông nội học từ , cô chỉ .
Giáo sư Mã tự suy đoán: “Hoa Hạ quốc từ cổ xưa thuật luyện đan, chỉ là trình độ công nghệ của xưa còn hạn chế, luyện chế đan d.ư.ợ.c hoặc là d.ư.ợ.c hiệu quá kém, hoặc là sẽ sinh tác dụng phụ nghiêm trọng, khó thể phổ biến.”
“Cố lão gia cùng tuổi với nguyên soái, thể thành thạo thuật luyện đan như , rõ Cố lão gia trận đại phóng xạ từng công việc liên quan. Chà, lẽ là đạo giáo nhân sĩ, trận đại phóng xạ đem dị năng của bản với nghề nghiệp của kết hợp với , tách lấy tinh hoa, vì thật sự luyện các loại thần đan diệu d.ư.ợ.c.”
“Cố tiểu thư, chúng thêm bạn bè , tương lai Cố lão gia tới căn cứ đón cô, còn khẩn cầu cô liên lạc với , nếu Cố lão gia chịu truyền thụ thuật luyện đan cho căn cứ thì ngày nhân loại khôi phục tự do gần kề, Cố lão gia cũng sẽ trở thành thánh d.ư.ợ.c đương thời trong lòng .”
Cố Phồn:...
Vị giáo sư thật sự ngốc!
cô vẫn thêm bạn bè với giáo sư Mã.
Tiếp theo là một chuyến tham quan khiến Cố Phồn mở rộng tầm mắt.
Cô sớm bội phục khoa học kỹ thuật Trái Đất, bây giờ thấy phương thức chế t.h.u.ố.c của Trái đất, Cố Phồn càng thêm tán thưởng thôi, biện pháp chế t.h.u.ố.c sinh vật khiến cho nhân viên nghiên cứu khoa học cần trèo núi vượt đèo tìm thảo d.ư.ợ.c quý hiếm liền thể nghiên cứu một loạt d.ư.ợ.c phẩm tạo phúc cho nhân loại, đơn giản hơn nhiều so với luyện chế đan d.ư.ợ.c.
Đương nhiên, những viên đan d.ư.ợ.c do tu chân của bọn họ luyện chế hiệu quả còn thần kỳ hơn nhiều.
Tán thưởng thì tán thưởng, Cố Phồn hứng thú học khoa học công nghệ chế tạo d.ư.ợ.c phẩm, cũng thể cung cấp đề nghị gì để giáo sư Mã tham khảo.
Toàn bộ chuyến tham quan, Cố Phồn càng quan tâm công nghệ lạnh của trung tâm nghiên cứu khoa học hơn, bởi vì cô cần dùng công nghệ để nuôi trồng Tuyết Liên Hoa.
Giáo sư Mã : “Công nghệ lạnh đơn giản, chỉ là Tuyết Liên Hoa sinh trưởng đỉnh núi tuyết, nhiệt độ quanh năm, điều kiện ánh sáng, thành phần dinh dưỡng của đất đai nhất đều hiểu rõ , nếu Tuyết Liên Hoa trồng khả năng sẽ xuất hiện bệnh biến, thậm chí d.ư.ợ.c hiệu cũng sẽ chịu ảnh hưởng.”
Cố Phồn từng chăm sóc các loại thảo d.ư.ợ.c, những điều kiện phức tạp đó, tu chân chỉ cần định kỳ dùng linh lực hệ mộc dịu thảo d.ư.ợ.c là , thứ cô thiếu chỉ là môi trường tuyết liên tục.
Giáo sư Mã hiểu : “Được, Cố tiểu thư cho địa chỉ , giúp cô cải tạo một dãy núi tuyết.”
Cố Phồn cảm kích thôi, với giáo sư Mã: “Ngài giúp nhiều như , cũng tặng ngài một phần đáp lễ mới . Không giấu ngài, còn thể luyện chế t.h.u.ố.c mọc tóc, lúc mới tới căn cứ vì kiếm điểm huân công mua nhà hàng tồn đều bán hết , nửa tháng ngoài thu thập thảo d.ư.ợ.c, tối hôm qua mới luyện một lò, ngài cần ?”
Giáo sư Mã ngạc nhiên : “Thuốc mọc tóc? Là ý hiểu ?”
Cố Phồn mỉm , từ vòng tay lấy một bình hai viên t.h.u.ố.c mọc tóc.
Giáo sư Mã hai mắt tỏa sáng t.h.u.ố.c trong tay cô.
Cố Phồn : “Dược hiệu ngài yên tâm, thiếu soái tận mắt chứng kiến, lúc đó còn mua, nhưng đáng tiếc quá chậm, bán hết .”
Giáo sư Mã , vẻ mặt cảm động về phía Lục Nhai: “Cháu hói đầu, tóc của nguyên soái cũng đủ dày, cháu mua t.h.u.ố.c mọc tóc là tặng đúng ?”
Lục Nhai nghiêng đầu sang một bên.
Giáo sư Mã ha hả, với Cố Phồn: “Tiểu Lục , ngoài lạnh trong nóng, đối xử với ai đều giấu ở trong lòng, bao giờ , Cố tiểu thư ở chung với nhiều hơn sẽ .”
Nói xong, ông còn thâm ý thoáng qua hai sóng vai cùng một chỗ.
Lục Nhai mặt chút đổi.
Cố Phồn nghĩ thầm, giáo sư Mã chỉ đơn giản hiểu lầm, trong lòng Lục Nhai mới ông , cô vì nể mặt mũi Lục Nhai mới như , miễn cho Lục Nhai nghi ngờ cô châm ngòi ly gián quan hệ bọn họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-20-toi-chi-tin-tuong-ban-than-minh.html.]
“Ngài ăn một viên là , chừng một giờ tóc sẽ mọc ..”
“Được , để Tiểu Lục tiếp đãi Cố tiểu thư, lập tức thử xem!”
Giáo sư Mã hào hứng trở về văn phòng của .
Lục Nhai mang Cố Phồn quần áo.
Sắp đến trưa, Lục Nhai bảo Cố Phồn lên xe, đưa cô về.
Hai đều xuống, Cố Phồn tỏ vẻ hổ : “Thật ngại quá, chiếm mất nửa ngày của hai mà giúp gì.”
Lục Nhai chuyển động tay lái, mắt phía : “Cô giúp giáo sư.”
Cố Phồn bật : “ và giáo sư giúp đỡ lẫn , còn cảm ơn giật dây.”
Lục Nhai liếc cô một cái, : “Một con quái thú từ khi còn nhỏ đến khi đầy đủ sức chiến đấu, ngắn thì hai ba tháng dài đến một hai năm, nhưng bồi dưỡng dị năng giả thì mất ít nhất mười mấy năm, cho nên mỗi dị năng giả đều cực kỳ trọng yếu, công việc của giáo sư Mã chính là cứu thương càng nhiều càng . Giáo sư si mê d.ư.ợ.c học, nghiên cứu t.h.u.ố.c giải độc, cầm m.á.u giảm nhiều thương vong đáng cho quân đội. Nếu hai thể hợp tác, luyện chế loại t.h.u.ố.c nhanh ch.óng chữa lành vết thương, quân đội quét sạch quái thú sẽ càng phần nắm chắc, đó là lý do dẫn cô tới tham quan.”
Cố Phồn:...
Cô thứ Lục Nhai cô đều động cơ.
Chỉ là Lục Nhai cái gì mà t.h.u.ố.c chữa lành vết thương nhanh ch.óng, là thuận miệng một chút, là gì đó?
Trong lúc trầm mặc, xe việt dã dọc theo đường cái đều đặn tiến lên.
Cố Phồn chú ý tới hai bên đường cách một camera giám sát.
Sáng sớm hôm nay Mạnh Liên Doanh đề cập việc lắp đặt camera giám sát tường cho cô, thấy camera giám sát đường, chỉ cho cô.
Mạnh Liên Doanh camera giám sát cài đặt giám sát đường cái là để phòng ngừa có người vượt quá tốc độ, cung cấp chứng cứ ghi hình khi xảy tai nạn giao thông.
Trong đầu cô chợt nảy một ý nghĩ, Cố Phồn ngoài cửa sổ, thả thần thức quan sát Lục Nhai, đồng thời hỏi: “Trong ngục giam camera giám sát ?”
Vẻ mặt Lục Nhai bất kỳ đổi nào, trả lời dứt khoát lưu loát: “Có.”
Tim Cố Phồn trầm xuống: “Anh xem camera giám sát của và Mạnh Liên Doanh.”
Lục Nhai rốt cuộc cũng cô.
Cố Phồn vẫn đưa lưng về phía .
Lục Nhai hạ thấp tốc độ xe, chậm rãi dừng sang một bên, một tay cầm tay lái giải thích: “Đêm đó mang đoạn ghi hình , bộ căn cứ, ngoại trừ , ai cô cho Liên Doanh ăn cái gì.”
Cố Phồn cũng bất ngờ sự bình tĩnh của , tiếp tục suy đoán: “Cho nên kiên trì dẫn thành phố An, vì lo lắng Tránh Thú Đan vô dụng, mà là xem lấy loại t.h.u.ố.c đó nữa , tránh đòn công kích của Phong Hùng cũng là cố ý, cố ý thương hy vọng cũng cho viên đan d.ư.ợ.c màu đỏ.”
Lục Nhai: “ , là lợi dụng lòng của cô, nếu cô yêu cầu, nguyện ý bồi thường.”
Cố Phồn mỉm , qua : “ cần bồi thường, chỉ hy vọng khi thực hiện xong lời hứa đó với , đừng nghĩ lợi dụng nữa, đó, thực lực của kém cỏi, chỉ an an ở căn cứ, một chút cũng mạo hiểm.”
Lục Nhai tựa hồ cũng nở nụ , lạnh lùng cô : “Căn cứ hiện tại an là kết quả của vô dùng mạng đổi lấy, nếu cô năng lực trợ giúp căn cứ, cô chỉ cầu an , bình thường, nhưng nếu cô luyện chế loại đan d.ư.ợ.c cứu mạng , che giấu chịu lấy giúp , cô tư cách gì hưởng thụ sự hy sinh của khác?”
Cố Phồn cũng cho là lựa chọn của sai, châm chọc : “Lỗi của , nếu khả năng tự bảo vệ bản như , cũng nguyện ý dâng đan d.ư.ợ.c hùng căn cứ, nhưng chỉ là một dị năng giả cấp C, các tùy tiện bắt lấy một cũng thể hạn chế quyền tự do của , tại vì một liên quan chấp nhận mạo hiểm?”
Lục Nhai: “Căn cứ lớn như , luôn đáng để cô tin tưởng.”
Cố Phồn: “Xin , ngoại trừ ông nội , chỉ tin tưởng bản .”
Cô ôm cánh tay, nữa ngoài cửa sổ.
Lục Nhai cô, rõ ràng thoạt chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, rõ ràng thoạt xinh vô hại, tâm lạnh như .
“Loại đan d.ư.ợ.c màu đỏ cô còn bao nhiêu? thể mua với giá cao, giữ bí mật cho cô.”
Giao tiếp hiệu quả, Lục Nhai đề nghị giao dịch.
Cố Phồn chuyển ánh mắt, thản nhiên : “Đó là Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, là đan d.ư.ợ.c cao cấp ông nội luyện chế, khi chia tay ông cho hai bình tổng cộng ba mươi viên, nhóm Liên Doanh thật lòng đối đãi với , tặng một bình cho họ dùng trong trường hợp khẩn cấp, còn một bình, giữ tự bảo vệ tính mạng, hơn nữa chỉ mười lăm viên, cho dù bán cho cũng cứu bao nhiêu , tác dụng gì.”
Lục Nhai: “Có thể cứu một cũng là cứu, mười vạn điểm một viên, bán mười viên, như thế nào?”
Cố Phồn: “Nếu bán, sẽ gì?”
Lục Nhai nhíu mày, cô : “Giao dịch công bằng, nếu cô bán, cũng sẽ ép cô.”
Cố Phồn suy nghĩ một chút, lấy một bình Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, đổ một ít, bỏ một viên, đó dùng lòng bàn tay nâng mười viên đưa đến mặt : “Hiện tại thiếu điểm huân công, để năm viên tự dùng, mười viên tặng , coi như một phần ân tình, chỉ cầu thiếu soái nhớ kỹ lời , đừng dùng bất cứ phương thức nào ép buộc nữa.”
Lục Nhai trầm mặc.
Cố Phồn : “Anh yên tâm, cũng m.á.u lạnh như , chờ ông nội tới, sẽ các chuyện, bảo ông tặng thêm một ít đan d.ư.ợ.c cao cấp cho các .”
Lục Nhai cô một cái, thu mười viên Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, đó đưa một viên tinh hạch gian màu đen cho cô.
Cố Phồn dùng ánh mắt biểu đạt nghi hoặc.
Lục Nhai : “Bên trong là Thanh Lân Thảo thu thập ở đáy hồ, giữ nó cũng tác dụng, cho cô.”
Tim Cố Phồn đập nhanh hơn, thử đem thần thức dò , đập mắt là một mảnh màu xanh biếc rậm rạp, đề cập tới nó thể tiếp tục trồng trọt, nếu đem những thứ luyện thành Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, cũng thể luyện mấy vạn viên.
Thấy cô còn xuất thần, Lục Nhai đem tinh thạch bỏ trong hộp đựng đồ, tiếp tục lái xe.
Cố Phồn hồi lâu mới hỏi: “Con rắn đen , các đ.á.n.h c.h.ế.t?”
Lục Nhai: “Bị đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Cố Phồn mạnh mẽ sang: “Một thể g**t ch*t con rắn ?”
Lục Nhai sắc mặt lạnh: “Cô , trừ khi cố ý, một con Phong Hùng cấp S cũng thương.”
Cố Phồn:…
Rõ ràng là giả vờ thương, hiện tại còn thể đúng tình hợp lý như thế?