Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 2: Cường giả cấp S hai mươi bảy tuổi tên Lục Nhai...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở Tu Chân Giới nơi Cố Phồn vốn ở, ai ai cũng đều theo đuổi trường sinh, luyện đan sư cao giai ngoại trừ luyện chế một ít đan d.ư.ợ.c giữ mạng hoặc lấy mạng, họ thích nhất là đan d.ư.ợ.c tăng tu vi, cái gì Trúc Cơ đan, Kết Kim đan, Nguyên Anh đan các loại, những thứ đáng giá nhất, nhưng chúng cũng là những thứ mà một luyện đan sư tầng ch.ót như Cố Phồn cho dù liều mạng cũng luyện .
Tu vi hạn chế trình độ luyện đan, lấy Cố Phồn ví dụ, đan d.ư.ợ.c cứu mạng lợi hại nhất cô thể luyện chính là loại Sinh Cơ Bổ Huyết Đan màu đỏ . như tên gọi, chỉ cần tổn thương đến xương cốt, bất kỳ vết thương m.á.u thịt chảy m.á.u, rách da, uống Sinh Cơ Bổ Huyết Đan đều thể chữa khỏi, vết thương nhẹ một viên tác dụng, trọng thương thể nhiều hơn mấy viên.
Loại đan d.ư.ợ.c tu chân giả cao giai đều chướng mắt, tu chân giả thấp giai bối cảnh đều chuẩn một vài viên mỗi khi ngoài rèn luyện, nhưng trong mắt bình thường Sinh Cơ Bổ Huyết Đan quả thực chính là linh đan diệu d.ư.ợ.c.
Theo hiểu của Cố Phồn, nhân loại Trái đất đều là bình thường, ngoại trừ dị năng giả hệ mộc những dị năng giả khác thương đều dùng t.h.u.ố.c hoặc phẫu thuật điều trị vết thương, kể những dân bình thường dị năng.
Cho nên Cố Phồn lòng tin, bằng thuật luyện đan của cô đủ để ở căn cứ trải qua cuộc sống giàu an nhàn.
Nằm giường gỗ, Cố Phồn mặc sức tưởng tượng cuộc sống , chờ đợi Sinh Cơ Bổ Huyết Đan đưa phát huy tác dụng.
Phòng giam đối diện, Mạnh Liên Doanh tựa đầu giường vẻ mặt phức tạp Cố Phồn.
Mạnh Liên Doanh bỗng nhiên hối hận.
Chẳng lẽ phụ nữ tưởng như vô hại xinh là kẻ thù phái đến để hãm hại ? Trên đời thể thần d.ư.ợ.c một giờ thể cho vết thương phục hồi như cũ sẹo?
Đều là của họ, nếu như họ đến đón , nếu sợ họ nhạo thương, thì mới bốc đồng mà uống một viên t.h.u.ố.c màu đỏ rõ nguồn gốc.
Càng nghĩ càng thấy bất an, đó cả thoải mái, trong chốc lát giống như ngứa cổ, nhất thời cổ họng như thắt , ngay cả những bộ phận khác cũng bắt đầu nóng lên.
Mạc Liên Doanh vụng trộm gãi hai cái, đó liếc đồng hồ.
Bây giờ là ba giờ chiều, cách sáu giờ còn ba giờ.
Nếu như trong t.h.u.ố.c độc, thể kiên trì cho đến khi họ đến cứu ?
Mạnh Liên Doanh sờ đồng hồ, chuẩn cầu cứu họ ngay bây giờ, bảo sắp xếp nhân viên y tế chạy tới .
trong trường hợp loại t.h.u.ố.c thật sự tác dụng, để cho họ và nhân viên y tế bận rộn vô ích một hồi, truyền ngoài chẳng là càng mất mặt mũi?
Mạc Liên Doanh vò đầu bứt tóc sắp phát điên.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đột nhiên đùi quái thú c.ắ.n truyền đến một trận ngứa ngáy, Mạnh Liên Doanh đột ngột thẳng , khuỵu gối cúi đầu, mở mép chiến giáp quái thú c.ắ.n nát, trừng to mắt chằm chằm vết thương.
Máu đen như bọt biển chen chúc chậm rãi chảy xuống, cho đến khi màu sắc biến thành màu đỏ tươi mới dừng .
Kế tiếp, m.á.u thịt mơ hồ bắt đầu từ từ khép với tốc độ thể thấy bằng mắt thường.
Mạc Liên Doanh:...
Giống như điểm huyệt, Mạnh Liên Doanh cứ như ôm đầu gối, vết thương lành hơn nửa giờ.
Cuối cùng, nơi quái thú c.ắ.n lúc đó thật sự việc gì ngoại trừ màu da quá hồng.
Mạnh Liên Doanh nhảy xuống giường, ở chỗ trống trải nhấc chân đá chân nhảy vài , động tác cản trở giống như đùi từng thương.
“Này, cô lấy t.h.u.ố.c ở ?”
Đi tới hàng rào sắt, Mạnh Liên Doanh chằm chằm phụ nữ giường gỗ hỏi.
Cố Phồn dụi dụi mắt, chậm rãi dậy, nghiêng đầu : “Vết thương của khỏi ?”
Mạnh Liên Doanh gật đầu, ánh mắt nóng bỏng chằm chằm túi chiến giáp của cô: “Cô là ai? Cô bao nhiêu t.h.u.ố.c ?”
Cố Phồn mỉm , bắt đầu dối: “ là bên ngoài căn cứ, t.h.u.ố.c là ông nội , ông là một dị năng giả hệ mộc cấp S, bây giờ ông một chuyện lớn nên khi đưa đến căn cứ Giang Nam.”
Sau trận đại phóng xạ, cũng tất cả nhân loại đều tập trung ở ba căn cứ lớn, những nhân loại tự do bên ngoài đăng ký phận ở bất kỳ căn cứ nào gọi chung là tán hộ.
Cố Phồn thuật luyện đan sở hữu sẽ khơi dậy h*m m**n của căn cứ, chừng còn thể bắt cô , ép buộc cô luyện đan d.ư.ợ.c vắt kiệt sức lao động của cô. Cho nên khi thăm dò tình hình trong căn cứ, Cố Phồn đành che giấu bịa một ông nội chỗ dựa cho .
Trên Trái đất, những dị năng giả hệ mộc mạnh trong chiến đấu nhưng họ thể cứu , đáng để lôi kéo.
Có một dị năng giả hệ mộc cấp S thần bí hậu thuẫn, cô tin sẽ bất kỳ thế lực nào hành động thiếu suy nghĩ chống cô.
Mạnh Liên Doanh tin tưởng nghi ngờ lời của Cố Phồn, thêm sùng bái ông cô, ánh mắt Mạnh Liên Doanh Cố Phồn cũng lịch sự hơn nhiều.
“Thì là như , thì khi ông nội cô tới đây cô nên ở với chúng , , để tự giới thiệu, tên là Mạnh Liên Doanh là dị năng giả hệ kim, còn bốn bạn thực lực dị năng cấp A. Chúng cùng thành lập một nhóm lính đ.á.n.h thuê, cô ở cùng với chúng đảm bảo bộ căn cứ Giang Nam ai dám phiền cô.”
Cố Phồn tâm tư xoay chuyển, lộ vẻ mặt tin lắm: “Cậu thật sự lợi hại như thương, còn nhốt ở đây?”
Khuôn mặt tái nhợt của Mạnh Liên Doanh nhanh ch.óng xẹt qua một vệt đỏ hổ, sờ đầu giải thích: “Chúng thật sự lợi hại, chỉ là ngoài nhiệm vụ gặp một con sư t.ử thực lực gần bằng cấp S, c.ắ.n nhưng vẫn trốn thoát . Về phần tại nhốt ở đây thật thì cũng liên quan mạnh mẽ đến , tất cả là của họ , quản lý nghiêm, khi khỏi căn cứ, cố tình để quân nhân canh giữ ở lối căn cứ nhốt , trừng phạt theo cách .”
“Anh họ của chính là chuyện với ?”
“Ừm, là dị năng giả cấp S, bản lợi hại thì thèm , coi như đứa trẻ mà quản.”
Cố Phồn kinh hãi.
Trước khi đến căn cứ, tên lính đ.á.n.h thuê cô thẩm vấn qua, căn cứ Giang Nam tổng cộng năm vị cường giả cấp S. Xuất phát từ sự kính sợ và đề phòng đối với cường giả, Cố Phồn cẩn thận hỏi thăm tình hình của năm vị cường giả cấp S, trong đó bốn đều năm mươi tuổi, chỉ một năm nay mới hai mươi bảy tuổi, chắc chính là họ của Mạnh Liên Doanh.
Cường giả cấp S hai mươi bảy tuổi tên là Lục Nhai.
Nhà họ Lục hùng mạnh, tổng cộng ba vị cường giả cấp S. Ông nội của Lục Nhai, Lục Thắng năm nay bảy mươi tám tuổi, ông là nhóm dị năng giả đầu tiên trưởng thành khi trận đại phóng xạ ập đến. Căn cứ Giang Nam chính là Lục Thắng dẫn dắt một nhóm cường giả tổ chức thành lập lên, cho nên Lục Thắng thuận lý thành chương đẩy lên đầu trong bốn vị nguyên soái của Căn cứ Giang Nam.
Bố của Lục Nhai cũng là một cường giả cấp S, nhưng ông hy sinh trong một trận chiến với quái thú mười năm .
Khi đến Lục Nhai, sinh phát hiện là dị năng giả hệ kim cấp S, năm mười hai tuổi bắt đầu tham gia chiến sự tranh trừ quái thú, cho tới bây giờ Lục Nhai trở thành thiếu soái của hai mươi lăm vạn quân nhà họ Lục trong căn cứ Giang Nam, chiến công hiển hách, tiếng ở căn cứ thậm chí còn vượt qua cả ông nội của là Lục lão nguyên soái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-2-cuong-gia-cap-s-hai-muoi-bay-tuoi-ten-luc-nhai.html.]
Cố Phồn thật nghĩ tới, nhốt phòng giam gặp em họ của Lục Nhai.
Tuy nhiên Lục Nhai chỗ dựa cho Mạnh Liên Doanh, cô tạm thời cùng Mạnh Liên Doanh ở chung một chỗ quả thật tương đối an .
“Cậu xem như là bạn đầu tiên gặp ở căn cứ Giang Nam, cũng , khi quen thuộc với nơi sẽ cùng .”
Tựa hồ nghiêm túc suy nghĩ một phen, Cố Phồn chấp nhận lời mời của Mạnh Liên Doanh.
Mạnh Liên Doanh vui, t.h.u.ố.c của Cố Phồn, đội lính đ.á.n.h thuê bọn họ ngoài nhiệm vụ cũng an hơn.
“ , vì nhốt?”
Nhắc đến chuyện Cố Phồn liền tức giận: “ bày sạp ở ven đường bán t.h.u.ố.c đổi điểm công huân, họ khăng khăng cho rằng bán t.h.u.ố.c giả, tịch thu t.h.u.ố.c của còn giam ba ngày.”
Mạnh Liên Thành cao giọng: “Thuốc của đều tịch thu?”
Cố Phồn vỗ vỗ túi của : “Ở đây còn giấu mấy viên.”
Mạnh Liên Doanh cũng vội vàng, đây đều là t.h.u.ố.c cứu mạng a, lỡ như cục cảnh sát nghĩ là t.h.u.ố.c giả tiêu hủy thì thật là uổng phí!”
Mạnh Liên Doanh lập tức gọi điện thoại cho Lục Nhai.
Kéo dài chừng một phút mới kết nối, giọng lạnh như băng vui truyền : “Anh đang họp.”
Mạnh Liên Doanh: “Anh họ, em một bạn cũng nhốt đây, trong ba lô của cô thứ vô cùng quan trọng, gọi điện thoại cho cục trưởng Triệu bảo của bọn họ đừng động đồ trong ba lô của cô ?”
Lục Nhai: “Bạn của em tên là gì?”
“Cố Phồn, một bán t.h.u.ố.c.”
Âm thanh trong trẻo vang lên, là Cố Phồn Mạnh Liên Doanh trả lời, dù Mạnh Liên Doanh còn tên của cô.
Đầu dây bên dừng vài giây cúp máy.
Mạnh Liên Doanh thở phào nhẹ nhõm, với Cố Phồn: “Đừng lo lắng, mặc dù họ của khinh thường , nhưng các phương diện khác đều đáp ứng với , chắc chắn sẽ giải quyết chuyện .”
Cố Phồn chút hâm mộ Mạnh Liên Doanh, phận của Mạnh Liên Doanh ở căn cứ Giang Nam là thích của tông chủ trong đại tông môn ? Có thể vô ưu vô lo, hoành hành ngang ngược.
Hâm mộ thì hâm mộ, Cố Phồn từ lâu chấp nhận phận của , cô chính là một tiểu lâu la tầng ch.ót, thể một nghề, thể kiếm tiền nuôi sống chính .
“ hy vọng thể giữ bí mật cho về Sinh Cơ Bổ Huyết Đan.”
Cố Phồn Mạnh Liên Doanh, nghiêm túc thương lượng: “Ông nội cho nhiều đan d.ư.ợ.c lắm, sợ tin tức truyền ngoài, tất cả tới tìm mua gây phiền phức. Ông nội khiêm tốn quen , ông chỉ lấy một ít t.h.u.ố.c bình thường bán kiếm điểm công huân mua nhà sinh hoạt, Sinh Cơ Bổ Huyết Đan là ông để cho giữ mạng, nếu thương quá nặng thì cũng sẽ lấy .”
Mạc Liên Doanh ngoài ý : “Thì là , thì đừng lo lắng, trừ khi nguyện ý, hứa sẽ cho khác kể cả đồng đội của .”
Cố Phồn mỉm : “Cảm ơn, đầu tiên thấy cảm thấy là một đáng tin cậy.”
Mạnh Liên Doanh sống đến hai mươi tuổi, đây là đầu tiên một cô gái xinh tin tưởng như thế, trong lòng khỏi nóng lên âm thầm thề nhất định bao giờ cô thất vọng.
Một đôi nam nữ trông trạc tuổi nhưng thật cách tám mươi tuổi cách hai tầng hàng rào ở trong phòng giam trao đổi, hầu như đều là Mạnh Liên Doanh giới thiệu tình huống trong căn cứ, giá cả hàng hóa, giá nhà ở như thế nào.
Cố Phồn chớp đôi mắt đen nhánh trong veo say sưa .
Sự thiếu hiểu của cô về căn cứ phù hợp với danh tính tán hộ mà cô tự biên tự diễn.
Cuối cùng, thời gian cũng gần đến sáu giờ chiều.
Mạnh Liên Doanh bắt đầu lo lắng, ở trong phòng giam tới lui, Cố Phồn vài vòng mỉm : “Cậu vẻ sợ họ của .”
Mạnh Liên Doanh kêu khổ: “Đợi chút sẽ .”
Cuối cùng, phía xa truyền đến tiếng mở cửa, cung kính hành lễ: “Thiếu soái!”
“Ừm, ở ?”
“Hướng , sẽ dẫn đường cho ngài.”
Mạnh Liên Doanh khẽ c.ắ.n môi, lên giường gỗ .
Cố Phồn cuối giường mặt hướng hành lang, chờ chiêm ngưỡng phong thái của một vị cường giả cấp S..
Cùng với bước chân vững vàng mạnh mẽ, một đàn ông mặc quân phục màu đen tầm mắt của cô, hình cao thẳng, so với cửa phòng giam còn cao hơn. Sườn mặt của tuấn mỹ mà lạnh như băng, giống như vô tu chân giả cao giai mà Cố Phồn từng thấy, dính bụi trần một lòng hướng đạo.
Đột nhiên , ánh mắt sắc bén chính xác khóa c.h.ặ.t khuôn mặt cô.
Cố Phồn theo thói quen mà cụp mắt, cúi đầu tỏ vẻ cung kính.
Lục Nhai thoáng qua khuôn mặt trắng nõn trơn bóng của của cô, tới cửa lao của Mạnh Liên Doanh.
____
Tác giả chuyện :
Lục Nhai: Ngươi bao nhiêu tuổi?
Cố Phồn: Vừa vặn một trăm tuổi.
Lục Nhai, Mạnh Liên Doanh và cảnh sát Vương:...