Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 16: Lái xe

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Liên tục bay hai tiếng đồng hồ, xác định rắn đen khả năng đuổi theo nữa, Lục Nhai mang theo Cố Phồn đáp xuống mặt đất.

Địa điểm hạ cánh là một sân thể d.ụ.c trường học bỏ hoang ở thành phố An, cỏ dại mọc um tùm nhưng tầm rộng rãi nên cần lo lắng quái thú tấn công bất ngờ.

Cả Cố Phồn c.h.ế.t lặng, thấy hai bên sân thể d.ụ.c khán đài cao cao, bày từng hàng ghế , cô liền chọn khán đài phía tây, như ai một hàng ghế, cũng mặc kệ ghế tích bụi dày bao nhiêu.

Vừa thoát khỏi cái c.h.ế.t, Cố Phồn lòng còn sợ hãi.

Lục Nhai sợ Cố Phồn , nhưng cô sợ, con rắn đen cực kỳ giống yêu thú rắn nước đen từng đuổi theo cô.

Phía truyền đến tiếng bước chân, Cố Phồn liếc Lục Nhai một cái, xoay , úp mặt ghế.

Một tên kiêu căng ngạo mạn như , khuyên can, còn theo cùng sinh t.ử, khả năng.

Cô dùng hành động của để bày tỏ sự bất mãn đối với Lục Nhai.

Lục Nhai vòng qua một hàng phía Cố Phồn, từ cao xuống, thể thấy khuôn mặt tái nhợt của cô, gì cũng là một dị năng giả, giờ phút cuộn ghế, cực kỳ giống một bình thường, vẫn là bộ dáng nhát gan nhất, nếu như tận mắt thấy, Lục Nhai sẽ bao giờ tin cô thể mặt đổi sắc mà lấy m.á.u lột da quái thú.

“Buổi chiều khu mỏ quặng bên , nếu Liên Doanh bọn họ còn ở đó, cô thể theo bọn họ trở về căn cứ, trở đối phó rắn đen.” Lục Nhai .

Cố Phồn một lời, dù cho dù cô ý kiến gì, Lục Nhai cũng sẽ .

“Trưa , ăn cơm .”

Lục Nhai lấy hai phần cơm hộp, hai bình nước, mùi cơm liền bay tới bên Cố Phồn.

Tài nấu nướng của đầu bếp căn cứ, ngay cả Cố Phồn cũng sẽ hấp dẫn.

lúc tâm trạng ăn cơm, nên chỉ dậy, cầm một bình nước, đưa lưng về phía Lục Nhai ùng ục ùng ục uống.

Thân thể lấy sức, Cố Phồn liếc vết bẩn chiến giáp, chỉ khán đài phía đông : “ phía tắm rửa một cái, đừng qua đó.”

Lục Nhai cúi đầu ăn cơm: “ sở thích đó.”

Cố Phồn chỉ là thuận miệng .

Nói xong, Cố Phồn nhảy xuống khỏi bục, sải bước về phía đối diện.

Núp bóng khán đàn, Cố Phồn dùng pháp quyết thanh tẩy, đều sạch sẽ.

Dựa tường, Cố Phồn tự chủ nhớ tới con rắn đen , đôi mắt đỏ rực qua, tựa hồ nhớ kỹ cô.

Trí tuệ của quái thú cấp cao cũng cao, chúng thể nhớ kỹ thở của kẻ thù, ví dụ như con Phong Hùng nhớ rõ Lục Nhai.

Cố Phồn hạ quyết tâm, trở về căn cứ, cho dù gì cô sẽ ngoài nữa, miễn cho con rắn đen ngửi mùi đến bắt cô.

Một đợi hơn hai mươi phút, Cố Phồn khỏi bóng khán đài, xoay thấy Lục Nhai vẫn còn đang khán đài đối diện.

Cô vẫy vẫy tay với Lục Nhai.

Lục Nhai từ khán đài nhảy xuống, mặc chiến giáp đen động tác lưu loát dứt khoát, khi vững hình thẳng tắp vững vàng.

Cố Phồn nghĩ, những trẻ kiểu trai đến tính tình cũng khó ưa.

Sau khi gặp , Lục Nhai thả xe việt dã ngoài.

Anh lên vị trí lái , Cố Phồn đắn đo vài giây ghế lái phụ, tiếp tục lấy Lục Nhai khiên thịt.

Khóa kỹ cửa sổ xe, Lục Nhai nhắc nhở Cố Phồn thắt c.h.ặ.t dây an .

Cố Phồn nghiêng đầu kéo dây an .

Lục Nhai nhanh ch.óng đ.á.n.h giá cô cô một , mái tóc đen nhánh mềm mượt đề cập tới, chiến giáp dơ bẩn khán đài cũng sạch sẽ giống như mới.

Cố Phồn , ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Lục Nhai.

Lục Nhai đôi mắt phượng, phối hợp với khí chất nghiêm nghị lạnh, ánh mắt của luôn tạo cho khác cảm giác dò xét sắc bén.

Cố Phồn thắc mắc: “Có chuyện gì ?”

Lục Nhai thẳng, nắm tay lái: “Cô tắm rửa mà đem nước về cho .”

Cố Phồn:...

Hạ hỏa hạ hỏa, quên mấy vấn đề nhỏ nhặt .

Cô duy trì vẻ mặt bình tĩnh, đầu óc nhanh ch.óng hoạt động, lập tức : “Lúc cho mượn mấy cái thùng nhựa , đêm đó bờ sông tắm rửa, thuận tiện múc hai thùng nước đặt bên trong tinh hạch dự phòng, mắc công tới phiền .”

Lục Nhai: “Ừm, nước là nhu yếu phẩm, cố gắng dự trữ trong gian nhiều chút.”

Cố Phồn mỉm , bộ mệt mỏi tựa lưng ghế, mắt ngoài cửa sổ, thả thần thức quan sát Lục Nhai.

Lục Nhai dường như nghi ngờ lời giải thích của cô, tập trung lái xe.

Cố Phồn thu hồi thần thức, liền thấy liếc mắt : “Bộ chiến giáp tổn hại lúc của , cô giúp giặt sạch sẽ, ngay cả mùi m.á.u cũng biến mất, cách nào đặc biệt để giặt sạch ?”

Cố Phồn : “Không gì đặt biệt, chỉ là thích sạch sẽ, dù giặt cái gì cũng cẩn thận, giặt bộ chiến giáp của trong nước mấy .”

Lục Nhai gật đầu: “Cảm ơn, cũng thích sạch sẽ.”

Điểm Cố Phồn ngược , nếu thì ai thương nặng ở chân còn nghĩ đến việc tắm rửa.

“Bây giờ đói bụng ?”

Sau vài câu trò chuyện đơn giản, mâu thuẫn của hai dường như cũng hóa giải, Lục Nhai lái xe hỏi.

Cố Phồn cũng dám cãi với Lục Nhai, dựa bậc thang mà leo xuống, nhận ý của .

Một phần cơm hộp ăn sạch, hộp rỗng Lục Nhai thu về.

Có mấy con quái thú cấp thấp chạy tới đuổi theo xe việt dã, Lục Nhai liếc mắt kính chiếu hậu, một sợi kim tuyến hiện lên, đám quái thú lượt ngã xuống đất.

“Đến chiều muộn mới tới khu vực khai thác mỏ, cô thể ngủ một lát.”

“Được, việc thì gọi .”

Để tránh giao tiếp với Lục Nhai, Cố Phồn giả vờ ngủ.

Xe việt dã xuyên qua thành phố An, từ ngoại ô phía đông , hơn năm giờ chiều, hai bỏ xe chuyển sang phi hành, khi trời tối đến khu mỏ mà nhóm Tinh Hà nhắc tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-16-lai-xe.html.]

Kiểm tra bộ khu mỏ quặng, cũng bóng dáng nhóm Tinh Hà, chỉ một t.h.i t.h.ể quái thú cấp thấp qua xử lý.

Đã ba ngày hai đêm tách , thấy hai tòa mỏ quặng đều vét sạch, đủ để chứng minh họ lên đường trở về khi thành nhiệm vụ.

Cố Phồn Lục Nhai, sẽ đưa cô về căn cứ mang cô cùng đối phó với con rắn đen khiến nhớ mãi quên .

“Nghỉ ngơi một đêm sáng mai trở về.” Một câu của Lục Nhai khiến cô yên tâm.

Có qua , Cố Phồn lấy lòng : “Anh lái xe nửa ngày, đêm nay gác đêm, ngủ một giấc thật ngon .”

Lục Nhai đầu tiên thấy đổi sắc mặt nhanh như .

Anh ở quân đội chính là ở chiến trường, cũng từng tiếp xúc với nhiều con gái bình thường, về phần dị năng giả nữ trong quân đội, ở trong mắt bọn họ đều là quân nhân, phân biệt giới tính.

Màn đêm buông xuống, hai một ngủ trong xe, một tu luyện bên ngoài như thường lệ.

Để đề phòng quái thú, đêm nay Cố Phồn bày trận pháp linh thạch mà đem răng của Phong Hùng bày thành một vòng tròn dọc theo xe RV.

Trời sáng, hai theo đường cũ trở về.

Bởi vì là con đường qua, Lục Nhai đối phó với quái thú cấp thấp dễ như trở bàn tay nên tâm tình Cố Phồn thoải mái.

Sau giờ nghỉ trưa, Cố Phồn chặn Lục Nhai đang chuẩn lên ghế lái, khuôn mặt tươi : “ hổ khi để lái xe suốt, như thế , buổi chiều sẽ lái xe, chúng phiên.”

Lục Nhai: “Cô lái xe?”

Cố Phồn thành thật : “Chưa từng lái, nhưng lái lâu như , học , nếu thi bằng lái, mua xe ở căn cứ .”

Lục Nhai: “Lái xe đơn giản như cô nghĩ .”

Cố Phồn khiêu khích : “Vậy để thử xem, nếu thể lái, chứng minh xem thường .”

Lục Nhai trầm mặc vài giây, thu hồi chiếc xe việt dã , thả một chiếc xe màu đen như bình thường: “Chiếc lái phức tạp, thử chiếc .”

Cố Phồn thầm oán coi thường , đó nhảy nhót chui vị trí lái xe màu đen.

Lục Nhai ghế phụ bên cạnh, trách nhiệm hướng dẫn cô cách lái xe.

Cố Phồn quan sát bọn họ lái xe lâu, cô lòng tin, chờ Lục Nhai giảng giải xong, cô liền nhấn ga.

Xe khởi động, Cố Phồn hết sức chăm chú, chằm chằm tình hình giao thông điều khiển vô lăng.

Lúc ban đầu cô lái chậm, qua thời gian thích ứng, Cố Phồn càng lúc càng hưởng thụ quá trình lái xe, giống như một tu chân giả cấp thấp ngoài ý đạt năng lực điều khiển pháp bảo cấp cao, Cố Phồn vui vẻ biểu diễn tốc độ.

Lục Nhai chỉ dung túng.

Cố Phồn cũng quên lúc Tinh Hà lái xe gặp một sự cố, nhưng Lục Nhai bên cạnh, chỉ cần quái thú cấp S thì Lục Nhai , Cố Phồn ngầm thừa nhận Lục Nhai thể giải quyết vấn đề.

Đột nhiên, một con diều hâu biến dị từ một cái cây phía cách hai mươi mét lao xuống.

Cố Phồn mỉm liếc ghế lái phụ.

Lục Nhai thế nhưng đang nhắm mắt ngủ gật!

Lúc Cố Phồn phóng hỏa cầu công kích còn kịp, xoay mạnh tay lái!

Chiếc xe trong nháy mắt lao xuống đường cái, mắt thấy sắp lật xe, đúng lúc quan trọng, Lục Nhai đá văng cửa xe ôm Cố Phồn bay ngoài.

Chiếc xe đáng thương, đầu tiên là lật hai vòng mặt đất, đó con diều hâu cấp B đụng xe, trực tiếp xuyên qua một cái lỗ lớn.

Cố Phồn gắt gao ôm c.h.ặ.t eo Lục Nhai đầu , vặn thấy một màn .

Dư ảnh màu vàng hiện lên, diều hâu mất mạng rơi xuống đất.

Lục Nhai mang theo Cố Phồn đáp xuống bên cạnh chiếc xe, vững liền buông Cố Phồn , trầm mặt về hướng chiếc xe.

Anh vốn là một gương mặt lạnh lùng, nhưng bây giờ nhiệt độ càng giảm.

Cố Phồn cẩn thận quan sát, thấy vẻ để ý chiếc xe , khỏi nhỏ giọng hỏi: “Chiếc xe , đắt ?”

Cách một chiếc xe tàn tạ, Lục Nhai rũ mi : “Một trăm vạn điểm huân công.”

Một trăm vạn?!

Mức giá vượt quá ước tính của Cố Phồn một cách nghiêm trọng, cô tới gần xe, đ.á.n.h giá khó thể tin hỏi: “Sao thể đắt như ? Xe của Phong Hỏa trông ch.ói mắt hơn chiếc xe của nhiều, giá cả cũng chỉ mấy vạn điểm, chiếc xe việt dã của bọn họ là loại xe chiến đấu sáu chỗ cao cấp nhất hiện thị trường, xe chiến đó, giá cả mới một trăm vạn, chiếc xe của chỉ để , thể bằng giá xe chiến đấu ?”

Lục Nhai cô, tay thon dài khoát ở xe, vẻ mặt lạnh lùng, ngữ khí coi như bình thản: “Lính đ.á.n.h thuê dựa xe chiến để thể hiện thực lực, còn tầng lớp phía của căn cứ dựa siêu xe để thể hiện xuất . Ngoài năm Tinh Hà hoạt động chủ yếu ở bên ngoài căn cứ, tính cách cũng tương đối thiết thực, mua xe mấy vạn điểm để là đủ , nhưng cô thể cho rằng căn cứ tồn tại loại xe giá mấy chục vạn hoặc hơn trăm vạn chỉ để .”

“Cô trở về hỏi thăm là thể xác nhận chuyện, cần thiết lừa cô.”

Lục Nhai như , Cố Phồn bắt đầu khủng hoảng: “Cái , cái còn sửa ?”

Lục Nhai tiếc nuối gõ gõ nóc xe biến dạng: “Đụng thành như thì tiền sữa chữa khi còn đắt hơn mua xe mới, nếu t.a.i n.ạ.n xảy ở căn cứ thì thể tìm công ty bảo hiểm thanh toán, nhưng một khi xe bình thường rời khỏi căn cứ, phát sinh bất kỳ t.a.i n.ạ.n nào công ty bảo hiểm cũng chịu trách nhiệm.”

Không thể chi trả, tự gánh lấy hậu quả?

Cố Phồn rơi tuyệt vọng, xe đ.â.m hỏng trong tay cô!

Loại chuyện , dù là ở Tu Chân Giới Trái Đất đều là cô nên chịu trách nhiệm, bồi thường cho Lục Nhai.

mà, một trăm vạn điểm công huân, cô tìm một trăm vạn? Cô còn kiếm tiền mua biệt thự, như mà mắc một khoản nợ khổng lồ?

Cố Phồn cam lòng, đây là vận cứt ch.ó gì!

Thảm nhất chính là, cho dù cô quỵt nợ, cô cũng dám quỵt một cường giả cấp S như Lục Nhai, chạy cũng chỗ chạy.

Chạy , chỉ thể thành thật trả nợ, một trăm vạn a một trăm vạn, cô bán bao nhiêu lô đan d.ư.ợ.c mới thể kiếm đủ một trăm vạn!

Cố Phồn .

ích gì? Lục Nhai cũng là loại thương hương tiếc ngọc, đổi thành Phong Hỏa hoặc Mạnh Liên Doanh, lẽ còn thể mềm lòng sắc của cô mà tha nợ.

Cố Phồn chán nản , nợ lớn đè vai, tiền đồ vô vọng.

Lục Nhai đem chiếc xe tả tơi thu gian.

Cố Phồn thấy, một tia hi vọng xuất hiện trong lòng, mang về, chẳng lẽ Lục Nhai thể tự sửa chữa? Anh thể luyện chế kim kiếm cấp cao như , sửa chiếc xe chắc cũng khó?

Ánh mắt chạm , Lục Nhai giải thích: “Tài nghuyên căn cứ eo hẹp, kim loại xe thể tái chế.”

Cố Phồn:...

 

 

Loading...