Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 13: Cô có thể làm quân y đi theo tôi...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:43
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nhảy xuống xe, Cố Phồn đầu thoáng qua.

Chân của Lục Nhai thương thành như , chắc chắn thể .

Rừng sâu núi thẳm, xung quanh tối đen như mực thấy năm đầu ngón tay, mặc dù thở của Phong Hùng bảo vệ, Cố Phồn vẫn thể yên tâm.

Cô từ vòng ngọc trữ vật lấy hơn hai mươi viên linh thạch hạ phẩm, ở bên ngoài chiếc RV bày một trận pháp phòng ngự sơ cấp. Trận pháp ngăn quái thú cấp cao, nhưng thể kịp thời nhắc nhở Cố Phồn nguy hiểm tới.

Làm xong tất cả, Cố Phồn dựa lưng cửa xe mặt đất.

Trải qua một ngày đầy mạo hiểm, Cố Phồn cảm giác tu vi hai mươi năm dừng ở tầng thứ sáu Luyện Khí kỳ dường như đột phá.

Không lúc nào cũng viên mãn như thế, giờ phút Cố Phồn kích động.

Rèn luyện quả nhiên trợ giúp đột phá bình cảnh, nhưng Cố Phồn cũng hối hận cô bảo thủ từ từ tu luyện, rằng hàng năm mỗi môn phái đều một lượng lớn t.ử ngoài rèn luyện, nhưng đến một nửa trong họ trở , c.h.ế.t vì yêu thú, cũng c.h.ế.t vì tranh đoạt bảo vật, Cố Phồn là do may mắn đen đủi?

Hít sâu một , bình tĩnh suy nghĩ, Cố Phồn nhắm mắt , bắt đầu tu luyện.

Phòng ngủ.

Lục Nhai thẳng, khuôn mặt nghiêng, ánh mắt dừng ở cửa sổ xe.

Đánh c.h.ế.t Phong Hùng, tinh thần lực của vẫn cạn kiệt, vết thương đùi tuy vẻ nghiêm trọng nhưng nguy hiểm đến tính mạng, cố ý chỉ là mượn thương tích để Cố Phồn lấy loại đan màu đỏ, đó cùng cô thương lượng điều kiện hợp tác. Không nghĩ tới, mặc dù Cố Phồn hy vọng mau ch.óng khôi phục lấy sức chiến đấu nhưng dè dặt điều trị cho , thà dùng dị năng chữa khỏi cho cũng cho dùng đan d.ư.ợ.c sẵn.

Mới Lục Nhai phát hiện cô đang điều khiển nguyên tố kim.

Điều khiển một đêm cũng tiến hành bất kỳ công kích nào, rốt cuộc cô gì?

Lục Nhai thể đoán , lo lắng đến vết thương đùi, lựa chọn giấc ngủ.

Không qua bao lâu, Lục Nhai tỉnh, bên ngoài im ắng, một mảnh đen nhánh.

Vòng tay thông tin hiển thị bây giờ mới ba giờ sáng.

Lục Nhai theo thói quen cảm nhận nguyên tố kim bên ngoài, ngoài ý phát hiện những nguyên tố kim chảy về phía cô lúc còn nhiều hơn nhiều, tựa như dòng suối nhỏ gặp nước dâng, mãnh liệt một hướng lao nhanh , cuối cùng khi nó chạm da thịt của cô thì biến mất thấy.

Điều ngoài sự hiểu của Lục Nhai đối với nguyên tố kim.

Dựa theo lẽ thường, cho dù là dị năng giả điều khiển nguyên tố kim như thế nào, nếu tấn công thì dị năng giả ngưng tụ nguyên tố kim thành hình thái cụ thể, đao hoặc kiếm, nếu như tấn công thì nguyên tố kim sẽ luôn tồn tại ở thế giới bên ngoài trong trạng thái tự do, còn cách của Cố Phồn lúc , giống như cô đang hấp thụ những nguyên tố kim .

Con bao giờ thể điều .

Ngược msố ít quái thú biến dị khả năng tương tự, chẳng hạn như Phong Hùng , nó ngưng tụ các nguyên tố thổ trong cơ thể nó, cho nên nó đều là há miệng phun gai đất để tấn công vì điều khiển các nguyên tố thổ bên ngoài, ngoài còn một loại thằn lằn lửa tấn công bằng cách phun lửa từ trong cơ thể.

Lục Nhai cũng thể ngủ nữa.

Ngoài cửa xe, qua một giờ, Cố Phồn mở mắt.

Tu vi cô nâng lên tầng thứ bảy, linh lực ngũ hàng trong đan điền của cô ngưng kết lớn mạnh gấp đôi so với , lẽ thực lực của cô lẽ vẫn chỉ tương đương với dị năng giả cấp C, nhưng khi gặp quái thú cấp C Cố Phồn đối phó sẽ dễ dàng hơn. Lấy “thuật hỏa cầu” ví dụ, lúc nếu cô g**t ch*t một con quái thú cấp C thì cần ba bốn quả hỏa cầu, hiện tại cô chỉ cần một là đủ .

Tiến bộ nho nhỏ cũng đủ khiến Cố Phồn vui mừng thôi.

Cũng cô còn khả năng tiếp tục đột phá đến tầng thứ tám .

Trong xe đột nhiên truyền đến vài tiếng ho khan.

Cố Phồn lên, tiện tay sử dụng thuật thanh tẩy cho , cô dính một ít bụi bẩn do khi đột phá tu vi cùng thể chất tăng cường mà thải .

Khôi phục sạch sẽ, Cố Phồn tới bên ngoài cửa sổ phòng ngủ, nhỏ giọng hỏi: “Thiếu soái tỉnh ?”

“Ừm, vệ sinh.”

Cố Phồn: “….Vậy đây.”

Người bình thường thật nhiều việc , như cô, dùng Ích Cốc Đan nên cần ăn cơm, cũng cần ăn uống nước vệ sinh.

Đẩy cửa phòng ngủ , Lục Nhai bật đèn.

Ánh sáng ch.ói lọi khiến Cố Phồn đưa tay lên che mắt.

Lục Nhai tựa đầu giường, Cố Phồn xuất hiện ở cửa, cô trông tươi tắn, hai má ửng hồng, rạng rỡ tựa như một thiên kim tiểu thư mới tỉnh ngủ trong một biệt thự xa hoa, biểu hiện mệt mỏi gác đêm.

Lục Nhai cũng thể gác suốt đêm mà ảnh hưởng, đó là nhờ tinh thần lực của mạnh mẽ, còn Cố Phồn là vì ? Dị năng hệ mộc thể chữa thương, nhưng thể khôi phục tinh thần lực.

Dường như thời gian tiếp xúc với cô càng dài, càng phát hiện nhiều điểm kỳ lạ.

Cố Phồn trực tiếp đem ánh mắt phức tạp cô chăm chú của lý giải thành nỗi nhẫn nhục của một đàn ông mạnh mẽ đàng hoàng khi cô dìu vệ sinh.

Tất nhiên cô cũng cần giữ mặt mũi cho , Cố Phồn , đến mép giường Lục Nhai : “Tinh thần lực của gần như hồi phục, để giúp chữa thương .”

Lục Nhai gật đầu.

Cố Phồn vén quần ngủ của Lục Nhai lên, lộ chân trái, sáu lỗ vết thương to bằng nắm tay trẻ con chỉ khép một chút, những lỗ m.á.u vẫn còn đó, trông dữ tợn đáng sợ.

Cố Phồn ở trong lòng niệm pháp quyết, sáu đạo linh lực màu xanh lục như mưa xuân đồng thời rơi xuống vết thương của Lục Nhai.

Lục Nhai chỉ cảm thấy một trận ngứa ngáy.

Cố Phồn thi triển ba liên tiếp, cho đến khi linh lực hệ mộc nữa hao hết.

Lúc chân Lục Nhai khôi phục chỉ còn sáu vết thương to bằng quả đào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-13-co-co-the-lam-quan-y-di-theo-toi.html.]

Trán Cố Phồn đầy mồ hôi, cô lau lau, quan sát ết thương, với Lục Nhai: “Đợi lát nữa khôi phục, trời sáng sẽ chữa trị nữa, chắc là thể khỏi hẳn.”

Nơi linh khí dồi dào, tu luyện nhanh.

Lục Nhai cố gắng dậy, một đoạn ngắn chắc cũng vấn đề gì.

Sau khi giữ mặt mũi cho , Cố Phồn : “Vậy thì ngoài?”

Lục Nhai gật đầu.

Từ lúc Cố Phồn tiến đến khi cô ngoài, cũng một lời nào.

Cố Phồn xuống xe, thu hồi những viên linh thạch hạ phẩm xung quanh, vẫn dựa lưng cửa xe ngưng thần tu luyện, hiện tại cô chỉ cần hấp thu linh khí hệ mộc nên tốc độ càng nhanh, chờ khi hừng đông, linh lực hệ mộc trong cơ thể cô tràn đầy.

Cố Phồn nữa niệm pháp quyết thuật chữa trị cho Lục Nhai, miệng vết thương của liền biến mất, vặn thể giúp cô chứng minh chữa khỏi cho Mạnh Liên Doanh.

Cố Phồn cũng quên chữa trị vết thương .

Ngay khi Cố Phồn quan sát tình huống khôi phục má trái của , Lục Nhai đột nhiên nâng mí mắt, cô ở cách gần : “Năng lực chữa trị của cô dường như vượt xa những dị năng giả cấp C, thậm chí còn hơn một dị năng giả cấp B.”

Cố Phồn chớp mắt, bình tĩnh trả lời: “Thật ? Có lẽ thường xuyên luyện đan, vận dụng hai dị năng mộc và hỏa cũng đủ thành thạo. Ông nội từ nhỏ cổ vũ , cấp bậc tinh thần lực của mỗi từ nhỏ thể do trời sinh, nhưng luyện tập cùng vận dụng càng quan trọng hơn, cho dù cấp bậc tinh thần lực ngang nhưng kỹ năng thành thạo sẽ dẫn đến thực lực chênh lớn.”

Lục Nhai chú ý tới một điểm: “Chẳng lẽ ông nội cô cho rằng tinh thần lực cũng thể cải thiện ?”

Cố Phồn: “Ừm, lượng đổi khiến cho chất biến đổi, cũng tương tự.”

Lục Nhai trầm ngâm nghĩ.

Cố Phồn chỉ là đang trải đường cho thực lực của tiến bộ mà thôi, lẽ một ngày nào đó, cô sẽ thật sự thể đột phá.

Xét thấy tinh thần lực của “vẫn khôi phục”, Lục Nhai đề nghị tiếp tục ở đây một ngày, sáng mai sẽ trở về.

Cố Phồn đồng ý, nhưng cô việc gì nên dạo xung quanh một chút, lẽ sẽ tìm thấy một loại thảo d.ư.ợ.c thể sử dụng.

Lục Nhai: “Bên ngoài nguy hiểm, cùng cô.”

Cố Phồn cầu còn , lập tức lấy máy tính bảng mở mấy bức ảnh về một loại thảo d.ư.ợ.c thích hợp sinh trưởng trong môi trường , để nhớ kỹ.

Với tinh thần lực của Lục Nhai, việc ghi nhớ đối với dễ như trở bàn tay.

Nhận các loại thảo d.ư.ợ.c, hai liền giữ cách nhất định chia tìm kiếm.

Rừng cây xanh um, nước dồi dào, Cố Phồn nhanh phát hiện một đám Ô Đầu Thảo dùng luyện chế t.h.u.ố.c mọc tóc. Cô vui vẻ xổm xuống, đang thả cuốc t.h.u.ố.c trong vòng ngọc trữ vật, bỗng nhiên nhớ tới nơi Tu Chân Giới, liền đầu hỏi Lục Nhai: “Trong gian của cuốc ?”

Lục Nhai thấy cô phát hiện, tới.

Cố Phồn chỉ đám Ô Đầu Thảo xanh thẫm : “ mang cả đất về căn cứ, tự nuôi dưỡng, cần ngoài mạo hiểm tìm nữa.”

Lục Nhai: “Nếu cô thích mạo hiểm thì thể phát nhiệm vụ với lính đ.á.n.h thuê.”

Cố Phồn: “Mấy Tinh Hà phân biệt các loại thảo d.ư.ợ.c quá lãng phí thời gian, lính đ.á.n.h thuê nào sẽ chuyên môn tiếp nhận loại nhiệm vụ .”

Lục Nhai ngầm thừa nhận, tinh thần lực rót gian, thả một cái cuốc.

Cố Phồn: “Anh còn sưu tầm loại cuốc nông nghiệp ?”

Lục Nhai : “Số lượng quái thú vượt xa nhân loại, hơn nữ năng lực sinh sản của chúng mạnh, một khi quái thú cấp cao tổ chức tập hợp thú triều trấn công căn cứ, căn cứ chắc thể may mắn sống sót, cho nên cất giữ các loại nông cụ ở trong gian mà nhân loại cần thể sử dụng để xây dựng một căn cứ mới.”

*thú triều là một làn sóng quái thú đông đúc tập hợp, nơi nào qua đều san thành bình địa.

Cố Phồn: “Cái , thể hỏi một câu gian rốt cuộc bao nhiêu lớn ? Yên tâm, bảo đảm sẽ tiết lộ ngoài.”

Huống chi, với thực lực của Lục Nhai, nếu tiết lộ thì cũng mấy dám đến đoạt bảo bối từ trong tay .

Lục Nhai: “Đây là bí mật, chỉ cho một nhà.”

Cố Phồn hiểu, cầm cuốc cúi đầu việc.

Vài phút , cô cho đất cùng với Ô Đầu Thảo thu vòng ngọc trữ vật, dù cho dù Lục Nhai ở bên cạnh, cũng cô đem đồ vật thu gian nào.

Sau khi tìm kiếm cả buổi sáng, Cố Phồn thu hoạch nhiều.

Giữa trưa nghỉ ngơi, Lục Nhai đưa cho cô một hộp cơm.

Cố Phồn thất thần mà ăn, lâu lâu hướng tầm mắt l*n đ*nh núi Tiên Nữ, nơi đó phủ một tầng tuyết trắng xóa.

Xem xong tuyết trắng, cô trộm liếc Lục Nhai.

Lục Nhai buông đũa: “Có lên ?”

Cố Phồn: “Để luyện chế t.h.u.ố.c khử sẹo cần một loại thảo d.ư.ợ.c chính tên là Tuyết Liên Hoa, Tuyết Liên Hoa chỉ sinh trưởng ở những nơi giá lạnh, đỉnh núi lẽ .”

Lục Nhai cô: “Cô thật sự mở tiệm t.h.u.ố.c ở căn cứ?”

Cố Phồn coi đó là lẽ đương nhiên: “Thực lực kém, ngoài quá nguy hiểm, chỉ thể bán t.h.u.ố.c kiếm tiền.”

Lục Nhai: “ đ.á.n.h giá cao năng lực chữa trị của cô, nếu cô nguyện ý thì hy vọng quân y theo , tiền lương tùy ý cô.”

Cố Phồn: …..

Nói chuyện phiếm thôi mà, đột nhiên chuyện ?

 

 

Loading...