Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 12: Chờ cô chữa khỏi vết thương cho tôi, con dao găm này...

Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lúc Cố Phồn tới bên cạnh Lục Nhai, phát hiện mở to mắt, đang cố gắng dậy.

Sau khi xác định Lục Nhai còn sống, Cố Phồn mới tâm tình xem xét tình huống thể của .

Lúc Lục Nhai chật vật.

Trên má trái lạnh như băng nhưng tuấn mỹ của thêm một vết thương dữ tợn, giống như lưỡi d.a.o sắc bén vụt qua, cắt da thịt.

Chân trái t.h.ả.m hại hơn, một hàng gai đất sắc nhọn trực tiếp ghim , may mắn sức phòng ngự chiến giáp hạng S đủ mạnh, suy yếu đáng kể đòn chí mạng của Phong Hùng, vì mặc dù hàng gai đất phá hủy lớp chiến giáp đ.â.m chân Lục Nhai, nhưng cũng tổn thương đến xương cốt Lục Nhai.

“Nhịn một chút.”

Cố Phồn xổm xuống, thấp giọng nhắc nhở Lục Nhai khi rút gai.

Lục Nhai: “Cám ơn.”

Cố Phồn một tay đè đầu gối một tay rút gai, mỗi khi rút một cây gai đất, lập tức thi triển pháp quyết “thuật chữa trị” hệ mộc miệng vết thương, liên tục nhổ xong sáu cây, liên tục thi triển sáu “thuật chữa trị”, linh lực mộc trong cơ thể Cố Phồn hao hết một nửa, tu vi cô hạn, lỗ thủng vết thương Lục Nhai quá lớn, cô thi triển thứ nhất chỉ thể tạm thời giúp ngừng chảy m.á.u.

Cố Phồn thi triển đợt thứ hai, hao hết linh lực mộc trong cơ thể, sáu lỗ thương tích của Lục Nhai cuối cùng cũng khép , hoạt động nhẹ sẽ chảy m.á.u.

Cố Phồn bệt xuống đất, sắc mặt tái nhợt lau mồ hôi.

Lục Nhai yên lặng cô, con ngươi đen nhánh cảm xúc gì.

Cố Phồn còn nhớ rõ cô ở nhà giam cho Mạnh Liên Doanh một viên Sinh Cơ Bổ Huyết Đan, đó lừa Lục Nhai cô chỉ dùng dị năng hệ mộc chữa khỏi cho Mạnh Liên Doanh, đối mặt với Lục Nhai, cô hổ giải thích: “Vết thương của quá nhiều, mỗi một chỗ nghiêm trọng, nếu như chỉ một chỗ thì chắc là thể chữa khỏi, hiện tại tinh thần lực của gần như cạn kiệt, chỉ thể tạm thời như .”

Lục Nhai tỏ vẻ hiểu.

Cố Phồn tiếp tục lau mồ hôi.

Lục Nhai vết thương đùi, đang suy nghĩ cái gì.

“Phong Hùng chắc là c.h.ế.t ?” Xung quanh càng lúc càng tối, Cố Phồn nhanh ch.óng rời .

Lục Nhai : “Đã c.h.ế.t, nhưng khống chế thanh kiếm khổng lồ hao hết tinh thần lực của , đêm nay chỉ thể ở đây một đêm.”

Cố Phồn bắt đầu căng thẳng: “Tinh thần lực của …”

Lục Nhai: “Quái thú hệ thổ am hiểu phòng ngự, Phong Hùng vẫn là quái thú cấp S, đợi lát nữa cô lấy tich hạch của nó, sẽ khả năng phòng ngự cơ thể của nó mạnh đến mức nào, nếu như cố gắng hết sức thì nó thể sẽ trốn thoát.”

Cố Phồn: “Vậy bây giờ bây giờ? chỉ thể đối phó với một ít quái thú cấp C, lỡ như...”

Lục Nhai: “Có khí tức của Phong Hùng, trong vòng hai ba ngày sẽ quái thú nào tới gần, cần lo lắng.”

Cố Phồn: “Tinh thần lực của cần bao lâu để khôi phục?”

Lục Nhai: “Sáng mai đối phó với một vài quái thú cấp A thành vấn đề.”

Nghe xong lời , Cố Phồn mới yên tâm.

Trên bãi đất trống bên cạnh, đột nhiên thêm một chiếc xe lăn.

Lục Nhai: “Đỡ lên đây , dạy cô cách xử lý t.h.i t.h.ể Phong Hùng.”

Cố Phồn hiểu , khom lưng bên cạnh, hai tay đặt ở nách Lục Nhai, dựa tố chất thể của tu chân giả vượt xa thường, vững vàng nâng Lục Nhai cao hơn cô một cái đầu dậy.

“Dị năng của cô mạnh nhưng sức lực cũng nhỏ.” Lục Nhai lên xe lăn Cố Phồn bình luận.

Cố Phồn : “Chắc từ nhỏ theo ông nội khắp nơi trong rừng núi, luyện thể lực .”

Lục Nhai từ chối cho ý kiến.

Cố Phồn chậm rãi đẩy Lục Nhai đến bên cạnh t.h.i t.h.ể Phong Hùng.

Vừa mới sinh t.ử, Cố Phồn chỉ ấn tượng Phong Hùng to lớn đen bóng, bây giờ kỹ mới phát hiện bên ngoài cơ thể Phong Hùng bao phủ bởi một lớp lân giáp màu đen ánh kim loại, như nham thạch cứng rắn, từ miệng vết thương do kim kiếm tạo thành, lớp lân giáp dày chừng nửa cánh tay.

Phòng ngự như thế, Lục Nhai đem một thanh kiếm khổng lồ c*m v** sâu như , chẳng trách dốc lực.

“Anh chắc là nó c.h.ế.t thật ?” Cố Phồn vẫn lo lắng.

Lục Nhai: “Cô phóng một hỏa cầu bên cạnh tai của nó thử xem.”

Cố Phồn phóng hỏa cầu mỗi bên tai của Phong Hùng.

Hai tiếng nổ vang lên, hỏa cầu nổ tung biến thành khói đen gió thổi tan, Phong Hùng nhúc nhích, lân giáp hai bên tai lông tóc cũng tổn hao gì, điều chứng minh Phong Hùng thật sự c.h.ế.t cho nên đối mặt với công kích phản ứng, cũng chứng minh lực công kích của Cố Phồn thật sự .

Vì để cho cô yên tâm hơn, Lục Nhai đem thanh kiếm khổng lồ thu hồi gian tinh hạch.

Khi thanh kiếm khổng lồ thoát khỏi gấu mang càng nhiều m.á.u, Phong Hùng vẫn nhúc nhích.

Cố Phồn tin tưởng, nó thật sự c.h.ế.t.

“Thanh kiếm đó là dị năng của ?” Cố Phồn tò mò hỏi.

Tinh thần lực khô kiệt khiến Lục Nhai chút đau đầu, đầu dựa lưng ghế, một tay xoa bóp ấn đường, thấp giọng giải thích: “ dùng dị năng ngưng tụ một thanh hợp kim kiếm cấp S, đầu tiên ngưng tụ mũi kiếm tinh thần lực của cạn kiệt, khi bộ thành, đem nó bỏ gian để thuận tiện tùy thời sử dụng.”

Cố Phồn hiểu, Lục Nhai dùng phương thức của để tinh luyện chế một thanh pháp bảo đỉnh cấp, kim tuyến thường sử dụng đơn thuần là dùng để đối phó quái thú cấp thấp.

Lục Nhai vươn tay, lòng bàn tay thêm một con d.a.o găm màu vàng kim cùng màu với thanh kiếm , dường như còn chút sức lực, đưa mắt hiệu Cố Phồn tới lấy: “Cái cũng cấp S, cô dùng nó để cắt Phong Hùng.”

Cố Phồn như đạt báu vật, cầm lấy d.a.o găm, nhịn sờ sờ đao.

“Chờ cô chữa khỏi vết thương cho , con d.a.o găm tặng cô xem như quà cảm ơn.”

Cố Phồn vui mừng ngẩng đầu.

Bàn tay thon dài của Lục Nhai vẫn xoa bóp ấn đường, động tác chặn một bên mắt , lộ vẻ bình tĩnh cô.

Cố Phồn khỏi khách khí: “ chữa khỏi cho , mới thể bảo vệ bình an trở về căn cứ, chúng giúp đỡ lẫn cần quà cảm ơn.”

Lục Nhai: “Cô là do mang ngoài, vốn nên chịu trách nhiệm cho sự an của cô.”

Cố Phồn rụt rè mỉm : “Vậy đa tạ thiếu soái.”

“Nhân lúc trời tối hẳn, lấy tinh hạch .” Lục Nhai nhắm mắt .

Cố Phồn đẩy Lục Nhai đến bên cạnh Phong Hùng khổng lồ để dễ dàng hướng dẫn cô lấy tinh hạch, đó tự cầm d.a.o găm nhảy lên cổ Phong Hùng, bắt đầu xuống tay từ miệng Phong Hùng.

Lục Nhai mở mắt khi nào, cô gái trong rừng cây u tối vẫn trắng đến phát sáng, vẻ mặt tươi tỉnh hứng thú tập trung một chuyện m.á.u tanh vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-12-cho-co-chua-khoi-vet-thuong-cho-toi-con-dao-gam-nay.html.]

Theo quan sát của , lực công kích của cô thật sự kém sợ c.h.ế.t, nhưng cô cũng đủ chuyên nghiệp, dù là chuyện gì liên quan đến luyện đan cô đều thành thạo

Cho nên, thế mạnh của cô chỉ là luyện đan?

Trước khi màn đêm buông xuống, Cố Phồn cuối cùng lấy tinh hạch của Phong Hùng, màu vàng đất.

Tay cô đầy m.á.u về phía Lục Nhai, ánh mắt chút chờ mong.

Lục Nhai : “Đưa cho .”

Cố Phồn khó nén thất vọng, cô còn tưởng Lục Nhai sẽ hào phóng đến đưa tinh hạch cấp S cho cô.

“Nội tạng m.á.u thịt thể cho cô, những bộ phận khác đều thuộc về quân đội.”

Lục Nhai thu tinh hạch , thuận tiện cũng đem t.h.i t.h.ể Phong Hùng thu , chỉ còn m.á.u cùng khí tức của Phong Hùng.

Sau đó, Lục Nhai thả chiếc RV , Cố Phồn: “Trước khi nghỉ ngơi, tắm rửa .”

Dưới tình huống điều kiện cho phép, ép dơ bẩn.

Cố Phồn: “Chân thương nghiêm trọng như , tắm rửa như thế nào?”

Lục Nhai: “Có thể nhờ cô giúp ? Thù lao là một tinh thạch gian một mét khối, cần tắm rửa bộ phận riêng tư của .”

Cố Phồn lập tức thành giao.

Lục Nhai đưa cho cô hai cái thùng nhựa, Cố Phồn bờ sông xách nước, khi trở về kỹ phát hiện Lục Nhai cởi bộ chiến giáp cấp S của , chỉ còn một cái quần nhỏ tứ giác.

Chiếc xe lăn tân tiến, Lục Nhai ấn nơi nào, xe lăn thế nhưng biến thành một cái ghế .

“Như sẽ thuận tiện hơn cho cô.” Lục Nhai bình tĩnh .

Cố Phồn cũng cảm thấy thuận tiện hơn nhiều.

Là một nữ tu chân trăm tuổi quan tâm đến tình ái, ngũ quan tuấn mỹ, hình cân đối, thậm chí là sức mạnh cường tráng của Lục Nhai đều mảy may ảnh hưởng đến Cố Phồn, cô lau cho Lục Nhai sắc mặt tự nhiên giống như đang lau t.h.i t.h.ể cho yêu thú, ngay cả khi cô lau những nơi gần bộ phận riêng tư , cô đều đổi sắc mặt, càng liếc dọc liếc ngang tới những nơi nên .

Giúp Lục Nhai bộ đồ ngủ bằng lụa đen, công việc tắm rửa cũng xem như thành.

Lục Nhai đưa cho cô một viên tinh hạch màu đen, bên ngoài tinh hạch khảm viền bạc, xâu lên một sợi dây thừng đen, thể đeo ở cổ.”

“Nếu như cô thích, cô thể dây chuyền đồ trang sức.”

Cố Phồn cũng thèm để ý những thứ , cô chỉ cần một viên tinh hạch gian che giấu vòng ngọc trữ vật. v**t v* bề mặt bóng loáng của tinh thạch, Cố Phồn hưng phấn : “Cái dùng thế nào.”

Lục Nhai: “Rót tinh thần lực , trừ khi cô c.h.ế.t, về chỉ thể mở nó .”

Cố Phồn đưa thần thức thăm dò, trong đầu liền xuất hiện gian nhỏ hẹp một mét khối, bên trong còn bày vài thùng nhựa chứa bộ phận cơ thể quái thú.

đem tinh thần lực của xóa .” Lục Nhai quan sát vẻ mặt của cô, chủ động giải thích.

Cố Phồn cảm kích sự chu đáo của , đeo tinh hạch lên, cô chiếc RV: “ đỡ , là?”

“Đi tắm rửa , m.á.u, bẩn xe còn rửa sạch.”

“Được.”

“Trong ba lô chiến giáp dự phòng ?”

“Không , nhưng , là dị năng giả hệ hỏa, tắm rửa xong thể tự hong khô.”

Lục Nhai gì nữa, Cố Phồn ôm chiến giáp hư hại của , mang theo một cái thùng nhựa về phía bờ sông, bóng hình cô dần màn đêm che khuất.

Tiếng nước chảy ngắt quãng ngừng truyền tới.

Rừng sâu núi thẳm, trai đơn gái chiếc, dường như thích hợp phát sinh chuyện gì.

Lục Nhai đương nhiên tâm trạng nhàn nhã như , điều khiến ngạc nhiên là phản ứng của Cố Phồn, gần như khỏa mắt cô mà hô hấp của cô cũng đổi một .

Tuy nhiên cô rõ ràng loại đan d.ư.ợ.c thần kỳ màu đỏ luyến tiếc nỡ cho dùng, điều đó chứng minh ngoại hình cùng phận của hấp dẫn cô.

Qua nửa giờ, Cố Phồn trở .

Cô bước tới đỡ Lục Nhai lên xe.

Mũi của Lục Nhai quen với mùi m.á.u tanh của Phong Hùng, cho nên khi Cố Phồn đến gần, thể dễ dàng phân biệt mùi hoa mà ngửi đây, như như , mà cô cũng còn chút m.á.u tanh nào.

Không bất kỳ chất tẩy rửa nào, thể tắm rửa giặt sạch sẽ đến như ?

Liên quan đến chuyện riêng tư, Lục Nhai hỏi thăm chi tiết cụ thể cô tắm rửa.

Lên xe, Lục Nhai sờ nút bấm, buông rèm xe bốn phía, mở đèn.

Ánh đèn sáng lên, Lục Nhai theo bản năng về phía cô gái bên cạnh.

Vì đỡ , cô cúi đầu, khuôn mặt mềm mại trắng sáng bởi vì dùng sức ửng đỏ, điều cho hương thơm cô càng thêm rõ ràng.

Tầm mắt Lục Nhai khỏi theo khuôn mặt của cô dời xuống .

Chiến giáp màu xám đậm che khuất da thịt cổ cô, chiến giáp mới tinh như lúc ban đầu, ngửi bất kỳ mùi m.á.u nào.

Cố Phồn dùng chân đá tung cửa phòng ngủ.

Lục Nhai quan sát cô nữa.

Cố Phồn cẩn thận đặt Lục Nhai lên giường, còn cẩn thận kiểm tra vết thương cho : “Sáng mai tinh thần lực của chắc thể khôi phục, đến lúc đó sẽ chữa thương cho .”

Lục Nhai: “Cảm ơn.”

Cố Phồn mỉm : “Dù cũng nhận quà cảm ơn của , thể cố gắng hết sức , ngủ , ngoài canh gác.”

Lục Nhai gật đầu.

Cố Phồn tắt đèn, rời khỏi phòng ngủ.

*****

Tác giả lời :

Lục Nhai: “Anh xứng dùng đan d.ư.ợ.c nhỏ màu đỏ của ?

Mạnh Liên Doanh: “ , xứng!”

 

 

Loading...