Mạt Thế Hầm Cá Mặn - Chương 11: Anh nằm trong bụi cỏ, có vẻ bị thương...
Cập nhật lúc: 2026-02-16 14:05:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Nhai , trong quá trình bay hơn bảy giờ kế tiếp, bất kể quái thú cấp độ nào xuất hiện, Lục Nhai đều tay.
Lục Nhai chỉ dùng một sợi kim tuyến giống như dư ảnh tấn công.
Cố Phồn suốt cả quá trình nấp lưng Lục Nhai, ngay cả khi xuất hiện vài con quái thú biến dị cấp A cùng lúc chặn đường, cô cũng thể bình tĩnh duy trì bay, mặt đổi sắc Lục Nhai tấn công.
Trải qua một đường , Cố Phồn xem như thấy rõ thực lực của Lục Nhai, chỉ so sánh tốc độ đ.á.n.h c.h.ế.t quái thú cấp cao, hình tượng Lục Nhai trong lòng cô cũng kém mấy vị cao thủ Nguyên Anh kỳ diệt môn phái bọn cô lúc , về phần thực lực Lục Nhai bằng cao thủ Nguyên Anh kỳ do hai loại hệ thống tu luyện hạn chế.
Cường giả kính sợ, Cố Phồn dám so đo hành động lúc ban đầu của Lục Nhai, thầm nghĩ thành thật cùng Lục Nhai hết chuyến .
Hai xuất phát từ phía đông thành phố An, băng qua phế tích thành phố một bóng , bay qua thị trấn thôn trấn rải rác, phía liền xuất hiện một dãy núi rừng liên miên, trong đó một ngọn núi dốc đ.â.m thẳng trong mây, nghiễm nhiên là vua của dãy núi xung quanh.
Lục Nhai giảm tốc độ, sóng vai với cô, : “Đó là Tiên Nữ Phong, và cô bay đến bờ sông chân núi, nghỉ ngơi và hồi phục một chút.”
Cố Phồn sắp xếp.
Sau khi bay thêm nửa giờ, hai đáp xuống một con sông lớn Tiên Nữ Phong.
Núi cao nước chảy, cây xanh mây trắng, Cố Phồn ngẩng đầu một vòng, bỗng nhiên cảm thấy nơi chút tương tự với môn phái cô từng cư trú, ngũ hành linh khí xung quanh dư thừa, hơn hẳn căn cứ Giang Nam. Đáng tiếc, Trái Đất đều thích đô thị phồn hoa, nhất định đem căn cứ thành lập ở thành thị, ngược đem những nơi như thế nhường cho quái thú.
“Dược hiệu chỉ còn mười giờ, tìm Phong Hùng Cố Phồn quan sát môi trường, hỏi.
Lục Nhai đỉnh núi: “Nếu Phong Hùng thật sự ở Tiên Nữ Phong, nó chắc là cảm nhận thở của cô.”
Cố Phồn nhíu mày, luôn cảm thấy trong lời của Lục Nhai ý gì đó.
Lục Nhai xa vài bước, đột nhiên đem t.h.i t.h.ể quái thú cấp A từ gian thả , tổng cộng mười hai con, bởi vì c.h.ế.t quá nhanh, miệng vết thương quá nhỏ, ngay cả m.á.u cũng chảy bao nhiêu.
Cố Phồn hiểu lắm ý tứ hành động của .
Lục Nhai lấy một d.a.o găm sắc bén, một bên xách đầu quái thú mổ não, một bên giảng giải cho Cố Phồn: “Dị năng giả và quái thú trong não đều tiến hóa tinh hạch, tinh hạch cơ bản đều tương ứng với thuộc tính dị năng của sở hữu, cũng xác suất cực thấp sẽ xuất hiện biến dị, tinh hạch gian của chính là biến dị từ trong não của một con thú cấp S.”
“Các hệ tinh hạch đều là vật liệu công nghệ cao, cô thể mang chúng về căn cứ đổi điểm huân công, hôm nay thời gian, chỉ thu quái thú cấp A, mắt những thứ cô phụ trách thu thập, dù đạt tinh hạch nào thì cũng đều thuộc về cô.”
Nói xong, Lục Nhai tới bờ sông, rửa sạch một viên tinh hạch màu xanh lá cây lấy , ném cho Cố Phồn: “Tinh hạch thể phân biệt bằng màu sắc, nếu cô tìm thấy tinh hạch màu đen thì chúc mừng cô, đó là tinh hạch gian hiếm nhất.”
Cố Phồn theo bản năng tiếp viên tinh hạch màu xanh .
Cô đưa thần thức thăm dò, nguyên tố hệ mộc bên trong ngưng kết thành trạng thái rắn.
Nếu linh lực của cô cạn kiệt, một viên tinh hạch hệ mộc lập tức thể bổ sung linh lực hệ mộc, hiệu quả thể so sánh với linh d.ư.ợ.c cao cấp.
Thứ bảo vệ tính mạng , Cố Phồn mới nỡ cầm đổi điểm công huân.
“Một viên tinh hạch thể đổi bao nhiêu điểm huân công?” Cố Phồn vẫn còn nghi ngờ hỏi.
Lục Nhai: “Một viên tinh hạch cấp A ngũ hành một vạn điểm, tinh hạch gian đổi theo dung lượng, một mét khối thể đổi một vạn điểm.”
Cố Phồn về phía mười một t.h.i t.h.ể quái cấp A khác chân, Lục Nhai đang xổm bên bờ sông rửa tay, chân mày nhíu thật sâu: “Không đề cập tới các bộ phận của quái thú cấp A, chỉ riêng chiến công đ.á.n.h c.h.ế.t mười hai quái thú cấp A cùng với tinh hạch của chúng thể đổi hai mươi bốn vạn điểm công huân, đều cho ?”
Lục Nhai gật đầu.
Vô công bất thụ lộc, Cố Phồn cần một lý do.
Chỗ của Lục Nhai tự nhiên cũng tặng cô, cô : “Cô ở trong mắt Phong Hùng tương đương với một con quái thú cấp C, chờ mùi m.á.u tươi nồng đậm tản , Phong Hùng chỉ cần đói bụng, nhất định sẽ tìm tới.”
Cả Cố Phồn lạnh lẽo: “Cho nên mồi nhử để săn Phong Hùng?”
Lục Nhai: “ sẽ đảm bảo an cho cô, những quái thú cấp A xem như thù lao, đương nhiên, nếu cô từ chối thì cũng sẽ ép cô.”
Lục Nhai lợi hại như , đ.á.n.h với con Phong Hùng cũng hao hết tâm tư, thực lực của nó cần cũng .
Vẻ mặt Cố Phồn ngưng trọng, trong đầu nhanh ch.óng tính toán.
Nếu cô chịu mồi nhử, Lục Nhai nhất định sẽ trèo đèo lội suối tìm kiếm Phong Hùng, lúc đó Lục Nhai sẽ mang theo cô gánh nặng đồng hành ? Chắc chắn sẽ , mà một khi cô ở một , lỡ như Phong Hùng tới nơi tìm cô, cô cũng chỉ thể chờ c.h.ế.t.
Dưới tình huống như , cô nhất định thể tách rời Lục Nhai.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Cố Phồn chấp nhận điều kiện của Lục Nhai.
“ Phong Hỏa , quân nhân Hoa Hạ quốc lấy bảo vệ quốc gia, bảo vệ nhân dân sứ mệnh, nếu là thiếu soái trong quân đội, tin tưởng sẽ bảo vệ chu .”
Bỏ viên tinh hạch màu xanh lá cây ba lô, Cố Phồn kéo khóa ba lô thấp giọng c.h.ử.i thầm Lục Nhai.
Lục Nhai: “Vậy ? Lúc cho cô đ.á.n.h c.h.ế.t đám quạ đen, hình như cô tin tưởng lắm.”
Cố Phồn:...
Cô sâu kín liếc Lục Nhai một cái, xoay xử lý t.h.i t.h.ể quái thú.
Việc đối với cô mà cũng gì xa lạ.
Nguyên liệu luyện đan cũng chỉ linh thảo, mà còn thể thiếu nội đan yêu thú, m.á.u thậm chí da lông đều thể nâng cao d.ư.ợ.c hiệu. Lúc Cố Phồn mới học luyện đan, mỗi ngày đều chăm sóc ruộng t.h.u.ố.c, thu thập t.h.i t.h.ể yêu thú, kiến thức cơ bản thuần thục mới tư cách chính thức học tập luyện đan.
Cầm lấy d.a.o găm sắc bén của Lục Nhai, Cố Phồn thành thạo việc.
Cấu tạo thể của quái thú và yêu thú cũng tương tự , khác biệt lớn nhất ở chỗ yêu thú tu luyện nội đan, quái thú tu luyện chính là tinh hạch.
Cố Phồn đầu tiên lấy tinh hạch, đó từng bước cắt da lông quái thú, phổi nội tạng của quái thú, cảnh tượng vô cùng đẫm m.á.u.
“Anh...” Cố Phồn hỏi Lục Nhai xem đồ thích hợp chứa nội tạng , đầu, phát hiện bờ sông cũng bóng dáng Lục Nhai.
Cây cối bên cạnh sự đổi, Cố Phồn mạnh mẽ ngẩng đầu.
Lục Nhai ẩn giữa những tán lá xanh mướt, như điều suy nghĩ cô.
Cố Phồn chỉ phần bụng đang mở của một con quái thú, : “Bên trong vài bộ phận thể luyện đan, đồ chứa ?”
Lục Nhai: “Đan d.ư.ợ.c luyện từ m.á.u nội tạng quái thú cấp A chắc là cao cấp hơn t.h.u.ố.c mọc tóc?”
Cố Phồn: “Giao cho ông nội nhất định thể luyện đan d.ư.ợ.c cao cấp, chỉ thể luyện đan d.ư.ợ.c cấp thấp.”
Lục Nhai: “Đan d.ư.ợ.c nào tính là cấp thấp?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ham-ca-man/chuong-11-anh-nam-trong-bui-co-co-ve-bi-thuong.html.]
Cố Phồn: “Thuốc mọc tóc, t.h.u.ố.c xoá sẹo, t.h.u.ố.c trắng da, t.h.u.ố.c tráng dương bổ thận, t.h.u.ố.c dày...”
Cố Phồn một liệt kê bảy tám loại, tất cả đều là đan d.ư.ợ.c bình thường cần, dị năng giả mua cũng bao nhiêu tác dụng.
Lục Nhai: “Đan d.ư.ợ.c cao cấp những loại nào?”
Cố Phồn trong lòng khẽ động, vội vã : “Những thứ thể trở về , cho mượn đồ chứa , nếu đồ sẽ hỏng mất.”
Lục Nhai trầm mặc vài giây, từ trong tinh hạch thả mấy thùng nhựa.
Cố Phồn xếp xong một thùng, lập tức thúc giục Lục Nhai thu gian, thời gian trong gian nhưng động thể bảo tồn vạn năm.
Tuy nhiên da thịt quái thú rắn chắc, mỗi con xử lý đều đặc biệt chậm, bất tri bất giác hơn ba giờ trôi qua, khi mặt trời lặn, hoàng hôn núi cao rừng rậm che chắn, ánh sáng chân núi bỗng mờ mịt.
Quái thú còn hai con, Cố Phồn sớm mỏi cả tay.
Lục Nhai ẩn cây, bởi vì Phong Hùng lặng lẽ tới gần , hai sớm chuyện với nữa.
Cố Phồn vung cánh tay mỏi nhừ, bãi cỏ xung quanh sớm m.á.u thú nhuộm đỏ, mùi m.á.u tươi nồng nặc khiến cô suýt nôn mửa, Phong Hùng mà còn ngửi thấy ? Hay là đó nó ăn no, hiện tại hứng thú với thức ăn nữa?
Không đúng, cho dù Phong Hùng hứng thú, những quái thú khác núi chẳng lẽ cũng hứng thú?
Ý nghĩ xuất hiện khiến Cố Phồn nổi da gà.
Kẻ yếu thường sợ hãi kẻ mạnh, quái thú cũng như thế, những con quái thú khác tới chỉ một lý do, Phong Hùng tới, các quái thú cấp thấp dám tranh giành thức ăn với Phong Hùng, mà Phong Hùng cấp S chừng đang trốn ở chỗ tối trộm cô, quan sát cô.
Cô nên như thế nào?
Quái thú cấp S thông minh như con , Phong Hùng nghi ngờ cô là mồi nhử ?
Dù cũng là mồi nhử, bằng giả bộ giống một chút.
Cố Phồn xoay con d.a.o găm trong tay, về phía một trong hai t.h.i t.h.ể quái thú còn sót , ngay khi cô chuẩn xổm xuống bắt đầu việc , đột nhiên cô cảnh giác ngẩng đầu, giống như phát hiện nguy hiểm gì đó.
Quan sát một vòng, Cố Phồn nhíu mày suy tư một lát, cô dường như lựa chọn từ bỏ hai t.h.i t.h.ể quái thú cuối cùng, thúc giục giày chiến, nhanh ch.óng bay về phía , chút lưu luyến, giống như chạy trối c.h.ế.t.
Khi cô bay năm trăm mét, phía đột nhiên truyền đến một tiếng thú rống, tiếng rống như sấm, chấn động đến hồn phách Cố Phồn cũng run rẩy theo, thiếu chút nữa quên khống chế giày chiến.
Trong khi cố gắng giữ thăng bằng, Cố Phồn khống chế đầu .
Một con Phong Hùng giống như ngọn đồi từ xuất hiện, chạy đuổi theo cô nhanh như một cơn gió.
Năm trăm mét thì tính là gì, Phong Hùng nhảy một cái liền rút ngắn một nửa.
Nhìn thấy Phong Hùng thẳng cao tới mười mét như mây đen sóng lớn bao phủ lấy , Cố Phồn giống như một con kiến quên phản ứng, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ: Cô sắp c.h.ế.t.
Trong nháy mắt đó, Cố Phồn dường như trở về Tu Chân Giới, trở thời điểm yêu thú cấp cao truy sát.
Cho nên dù cô chạy trốn tới nơi nào, cuối cùng vẫn chôn vùi trong miệng thú ?
Cơ thể của Phong Hùng quá lớn, trong mắt Cố Phồn chỉ còn một mảnh đen kịt.
Đột nhiên, một ánh sáng vàng kim rực rỡ từ phía Phong Hùng dâng lên, ánh sáng rực rỡ như mặt trời ch.ói chang giáng thế.
Ánh sáng vàng kim nhấn chìm Phong Hùng, cũng nhấn chìm Cố Phồn.
Cô thể nhắm mắt , che chắn ánh sáng ch.ói mắt .
Cảm giác lôi kéo quen thuộc xuất hiện bên hông cô, đưa cô bay ngoài với tốc độ ch.óng mặt.
Cảm thấy ánh sáng bên ngoài mờ nhạt trở , Cố Phồn mở to mắt, thấy Phong Hùng gục mặt ngã xuống mặt đất, lưng cắm một thanh kiếm khổng lồ màu vàng kim rộng tới một mét.
“Bụp’ một tiếng, cô đụng thứ gì đó, nhưng thứ đó chẳng những cô đụng bay, ngược cánh tay vòng quanh eo của cô, ôm cô cùng lui về phía vài mét.
Cố Phồn ngẩng đầu, thấy khuôn mặt lạnh như băng của Lục Nhai.
“Cảm ơn phối hợp.” Lục Nhai cùng cô liếc , Phong Hùng mặt đất .
Trong lòng Cố Phồn vẫn còn sợ hãi, cả còn đang phát run.
“Ở chỗ đừng nhúc nhích, xem Phong Hùng.” Lục Nhai buông eo cô , một tay nắm lấy cánh tay cô, đảm bảo Cố Phồn vẫn còn sức để giữ thăng bằng, bay về phía vị trí Phong Hùng.
Cố Phồn nữa, phát hiện hơn một nửa thanh kim kiếm nhập cơ thể Phong Hùng, đầu của kiếm chắc là đều c*m v** mặt đất.
Quái thú biến dị cũng giống như dị năng giả, nếu thương yếu điểm thì khó giữ mạng.
Ngay khi Cố Phồn đoán Phong Hùng chắc là c.h.ế.t, đột nhiên Phong Hùng lấy tốc độ cực nhanh xoay , miệng gấu há to, phun một đám gai đất dày đặc về phía Lục Nhai!
Lục Nhai lập tức né ngoài, cùng lúc đó thanh kiếm khổng lồ cắm ở Phong Hùng hung hăng xoắn một cái, Phong Hùng nữa phun một vũng m.á.u tươi.
Khoảng cánh Cố Phồn đủ xa để cả gai đất lẫn m.á.u đều ảnh hưởng đến cô.
Phong Hùng ngã xuống đất, mặt đất rung động.
Vài phút tiếp theo Phong Hùng đều nhúc nhích, chỉ m.á.u đỏ tươi từ miệng vết thương, khóe miệng ngừng chảy ngoài.
Phong Hùng c.h.ế.t, Lục Nhai ?
Cố Phồn một bên cảnh giác Phong Hùng thể giả c.h.ế.t, một bên tìm kiếm xung quanh, cuối cùng tìm thấy một bóng dáng màu đen quen thuộc trong trong rừng rậm bên cạnh.
Anh trong bụi cỏ, vẻ thương.
Cố Phồn ngay lập tức bay về phía .
*****
Tác giả chuyện :
Phồn Phồn: C.h.ế.t ?
Lục Nhai: Nếu c.h.ế.t thì cô sẽ gì?
Phồn Phồn: sẽ lấy tinh thạch gian của , xem bên trong thứ gì .