Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 95: Lời Nói Dối Thiện Ý, Phân Chia Canh Gác

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:52:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từng xô nước tạt xuống khiến Giản Duyệt ảo giác như đang tạt nước. Cô chằm chằm Chu Hữu An, nhịn hoài nghi: Mình đắc tội gì ?

 

Tính khí cô lắm, nhưng cô cũng ít mà.

 

Chu Hữu An Giản Duyệt đang nghĩ gì. Rửa xong đầu xe, rửa xe. Toàn bộ xe dính đầy m.á.u tang thi, rửa sạch mới phát hiện, xe vốn lành lặn giờ chằng chịt vết cào. Vết thương sâu nhưng cũng thấy ghê .

 

Làm xong việc, tia sáng cuối cùng cũng biến mất nơi đường chân trời.

 

Thoang thoảng mùi cơm thơm bay , nhưng chắc còn một lúc nữa mới ăn.

 

Chu Hữu An thấy còn thời gian bèn tu luyện.

 

Phải tranh thủ nâng cấp gian, nhân lúc hàng hóa trong siêu thị hết hạn thì thu thập thêm một đợt nữa.

 

Xã hội văn minh bao giờ mới khôi phục, vật tư càng nhiều mới càng khiến an tâm.

 

Hơn nửa tiếng , thịt hầm xong, cơm cũng chín.

 

Thẩm Tuệ Quyên xới một bát tô đầy ắp, bưng cho Giản Duyệt.

 

Giản Duyệt ở ghế lái, chân gác lên vô lăng, tiện tay hấp thụ một viên tinh hạch.

 

Thấy Thẩm Tuệ Quyên tới, cô vội vàng ngay ngắn : “Mẹ, đây?”

 

“Mang cơm cho con.” Thẩm Tuệ Quyên đưa bát đũa qua.

 

Giản Duyệt cúi nhận lấy, : “Mẹ, cũng mau ăn cơm .”

 

Thẩm Tuệ Quyên ngay, do dự một chút khẽ hỏi: “Duyệt Duyệt, giấc mơ con gặp đó, chân thực ? Trong mơ đó xảy chuyện gì?”

 

đây cũng là lướt mạng, một từ gọi là “trọng sinh”. Nghe thì hoang đường, nhưng mạt thế cũng xảy , một hai trọng sinh cũng chẳng lạ gì.

 

Chỉ như mới giải thích nguyên nhân con gái bà đổi lớn đến thế. Giản Duyệt , bà cũng gì, nhưng bà thế giới sẽ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-95-loi-noi-doi-thien-y-phan-chia-canh-gac.html.]

Trải nghiệm ngày hôm nay, bà chỉ thể dùng bốn chữ “địa ngục trần gian” để hình dung. Bây giờ bà mới cảm nhận chân thực thế nào là mạt thế.

 

“Mẹ, đừng nghĩ nhiều, sẽ thôi, chuyện sẽ thôi.” Giản Duyệt an ủi.

 

Mẹ cô là tâm hồn nhạy cảm, suy nghĩ lung tung, tuy đôi lúc cũng mơ mộng viển vông, suy nghĩ bay bổng.

 

Thẩm Tuệ Quyên đáp: “Được, tin con. Mau ăn , chắc đói lả . Bố con cứ đòi dùng bếp củi nấu cơm, loay hoay mãi mới xong.”

 

“Cảm ơn , cũng ăn .”

 

Thẩm Tuệ Quyên gật đầu rời .

 

Con gái bà giờ bản lĩnh , ở trong mạt thế cũng sống như cá gặp nước, lợi hại. Bà yên tâm, cũng chút tự hào.

 

Ăn cơm xong, Chu Hữu An liền đổi ca với Giản Duyệt: “Cô mệt cả ngày , nghỉ , gác đêm cho.”

 

“Hôm nay chia ba ca .” Giản Duyệt , “Anh một ca, một ca, bố và Đàm Triết Văn một ca.”

 

Để Đàm Triết Văn bố cô gác đêm một cô đều yên tâm, hai gộp ít nhiều cũng bù trừ cho .

 

“Được.” Chu Hữu An đồng ý.

 

Giản Duyệt nhà, quyết định cho Đàm Triết Văn.

 

Đàm Triết Văn hăng hái hẳn lên, cuối cùng cũng cảm giác coi trọng .

 

Thương lượng xong chuyện gác đêm, Giản Duyệt tìm một góc, trực tiếp trải nệm xuống đất ngủ.

 

Cả cái sân chỉ một chiếc giường, Giản Duyệt nhường cho bố .

 

Ngủ đất lâu ngày ẩm nặng, cô và Đàm Triết Văn đều là dị năng giả, cơ bản sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nhưng bố cô đều là thường, đất mãi cơ thể sẽ chịu nổi.

 

Giản Duyệt nhận gác ca hai, đây là thời gian dễ buồn ngủ nhất, cũng là lúc tang thi dễ đ.á.n.h lén nhất. Để cô gác là an nhất, những khác cũng thể ngủ một giấc trọn vẹn.

 

 

Loading...