Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 842: Vừa Ăn Cướp Vừa La Làng, Để Xem Ai Diễn Giỏi Hơn

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:44:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì?” Đàm Triết Văn ngớ .

 

Giang Trừng cũng chút sửng sốt.

 

Chu Hữu An giải thích: “Tên ban đầu định cướp chúng , cướp thành ăn vạ, đó đá bay ngoài.”

 

Là một tung hứng xuất sắc, Đàm Triết Văn vô cùng ủng hộ: “Đá lắm! Chính vì bây giờ là mạt thế , càng thể dung túng cho cái thói ! Không lưng bao nhiêu chuyện , Nữ hiệp đây là trừ hại cho dân!”

 

Giang Trừng liếc Đàm Triết Văn, bất động thanh sắc dịch sang bên cạnh một chút. Giản Duyệt đ.á.n.h đúng, nhưng nguyên do thì cũng chẳng tính là gì, chắc hẳn dù đội tuần tra đến cũng sẽ tính toán gì nhiều.

 

mấy lời thốt từ miệng Đàm Triết Văn, cứ thấy ngượng ngượng thế nào nhỉ?

 

“Nói láo! Tao chỉ bán chút đồ, một lời hợp liền đ.á.n.h , xương sườn tao sắp gãy ! Bọn mày bồi thường! Bồi thường tiền t.h.u.ố.c men, phí tổn thất lao động, còn cả phí tổn thất tinh thần gì đó nữa!”

 

Gã đàn ông la lối, hít hà vì đau.

 

Đàm Triết Văn tức đến bật , hóa kẻ vô liêm sỉ thì ở cũng .

 

Giản Duyệt cũng tiếp lời, lạnh lùng gã đàn ông đất chịu dậy.

 

Đàm Triết Văn hỏi một câu: “Dưới đất nóng ?”

 

Mặt trời mới xuống núi, nung đốt cả ngày, chắc nhiệt độ vẫn còn cao lắm.

 

Mặt gã đàn ông xanh mét vì tức, để chứng tỏ thương nặng, cứ ì đó chịu dậy.

 

Đội tuần tra nhanh tới, mấy Giản Duyệt, đất, kẻ cầm đầu khó chịu chất vấn: “Sao là mày gây chuyện?”

 

“Đại ca, thật sự em gây chuyện, em đ.á.n.h, ? Xương sườn gãy , đau đến mức dậy nổi đây .”

 

Gã đàn ông đất, mồ hôi nhễ nhại, giống như nóng, giống như đau.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-842-vua-an-cuop-vua-la-lang-de-xem-ai-dien-gioi-hon.html.]

 

Người của đội tuần tra coi lời gã là thật, gã là kẻ tái phạm, ở khu gây sự ít, bọn họ quen , chuyện giả vờ thương ăn vạ cũng ít, cho nên bọn họ cũng khó phân biệt là thật giả.

 

Thấy đội tuần tra tin, gã đàn ông tiếp tục: “Là thật đấy! Con mụ , một cước đá bay từ cửa lớn tận đây.”

 

Gã bây giờ chỉ cảm thấy đau nhức.

 

Hôm nay lột của mấy một lớp da, gã sẽ bỏ qua!

 

Người đội tuần tra cách, chút khó tin, nhưng vẫn theo lệ hỏi: “Cô đá ?”

 

“Là .”

 

Giản Duyệt bước lên một bước, hai chữ tròn vành rõ chữ.

 

Người đội tuần tra ngẩn tò te, tình huống gì đây?

 

Bình thường nên chối bay chối biến ? Sao còn sấn sổ nhận tội, trong giọng điệu dường như còn mang theo chút đắc ý nên lời.

 

Sau thoáng ngỡ ngàng, đội tuần tra mở miệng: “Căn cứ cho phép ẩu đả, nếu cô thừa nhận đ.á.n.h , thì bồi thường cho , chuyện ý kiến gì chứ?”

 

từ chối bồi thường, còn bồi thường cho .” Giản Duyệt , “Hắn lừa , chúng vạch trần, liền ý đồ sàm sỡ , vì tự vệ chính đáng mới đá , ngờ ăn vạ , tự bay xa đến thế, thật sự là quá lố bịch. Các đến đúng lúc lắm, cũng chủ cho , trừng trị thích đáng loại tồi tệ , tang thi c.ắ.n c.h.ế.t quách cho ?”

 

Đàm Triết Văn cũng nhịn giơ ngón cái cho Giản Duyệt.

 

Lợi hại thật, đổi trắng đen, vẫn xem Nữ hiệp, đây Nữ hiệp mồm mép thế nhỉ?

 

Người đội tuần tra ngẩn , bọn họ ghét nhất là xử lý mấy chuyện lằng nhằng , căn bản rõ ràng, còn cứ thích dây dưa, cuối cùng khổ sở chỉ đội tuần tra bọn họ.

 

Thông thường gặp tình huống , bọn họ đều hòa giải qua loa cho xong chuyện.

 

 

Loading...