Thấy Cố Hiểu Minh cũng ở đó, Giản Á Hoành vội vàng chào hỏi: “Cố đội trưởng cũng ở đây , mau nhà , chúng đang định chuẩn cơm tối cho bọn trẻ, cùng ăn chút nhé?”
“Vâng, cảm ơn bác.” Cố Hiểu Minh cảm ơn.
Thẩm Tuệ Quyên và Giản Á Hoành nấu cơm, Đàm Thịnh và Hứa Tố Nhã theo giúp đỡ. Có lẽ cần họ gì nhiều, nhưng tiện cứ để Thẩm Tuệ Quyên và Giản Á Hoành vất vả mãi.
Giản Duyệt chia xác chim biến dị hai, một nửa để tài xế xe tải mang , một nửa khiêng xuống xe, cùng Đàm Triết Văn và Trịnh Việt khiêng trong nhà, để Chu Hữu An thu gian.
Chu Hữu An thấy tiếng động mấy trở về, nhưng ngờ họ mang về nửa con chim biến dị siêu to. Dù chỉ một nửa, cũng thể tưởng tượng hình dáng ban đầu của nó, g.i.ế.c con chim biến dị chắc chắn dễ dàng.
Chu Hữu An từ từ dậy, thực cảm thấy vết thương của gì đáng ngại, chút đau đớn thể chịu , chỉ là bố hai bên trông chừng quá kỹ, buộc chú ý một chút.
Thu xác chim biến dị gian, ba Giản Duyệt, Đàm Triết Văn, Trịnh Việt rửa tay, lúc Chu Hữu An mới phát hiện Cố Hiểu Minh cũng ở đó.
“Cố đội trưởng, mau .”
Chu Hữu An vội mời Cố Hiểu Minh xuống, trong lòng ph đoán mục đích Cố Hiểu Minh đến đây.
Cố Hiểu Minh cũng khách sáo, tìm một chỗ xuống, : “Cơ thể hồi phục thế nào ? Lần hành động mặt, chúng gặp rắc rối hơn nhiều.”
“Cố đội trưởng đùa , thực cũng giúp gì nhiều.” Chu Hữu An khiêm tốn , “Trên vẫn còn đau, xương cốt chắc lành hẳn.”
“Vẫn tĩnh dưỡng cho , hy vọng hành động thể tham gia.” Cố Hiểu Minh .
Dùng gian chuyển vật tư nhẹ nhàng hơn họ dùng sức nhiều, hôm nay nếu Chu Hữu An mặt, lẽ họ sớm kết thúc nhiệm vụ .
“ nhất định sẽ cố gắng.” Chu Hữu An , “Chim biến dị ở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-693-bua-khuya-tai-gia-chot-don-thue-cho.html.]
“Hôm nay lúc hành động đột nhiên xuất hiện, may mà chỉ một con, nếu thì phiền phức to.” Cố Hiểu Minh khẽ thở dài.
Vừa nghĩ đến cảnh tượng vô chim biến dị xuất hiện ở căn cứ, Cố Hiểu Minh liền cảm thấy da đầu tê dại, đề phòng mới .
Ánh mắt liếc thấy An Tĩnh và Mặc Mặc ở một bên, Cố Hiểu Minh nhịn hỏi: “Hai đứa nó, vẫn tin ?”
Chu Hữu An ngẩn một chút mới phản ứng ý của Cố Hiểu Minh, đáp: “Tạm thời , khi nào tin chúng sẽ báo cho .”
lúc Giản Duyệt , thấy lời liền : “Vấn đề hỏi nhiều , sốt ruột thế ? Nếu thật sự nhu cầu, thể cho thuê ch.ó.”
Giản Duyệt đột nhiên cảm thấy đây cũng là một lựa chọn tồi, để An Tĩnh và Mặc Mặc tự kiếm tiền nuôi .
“Thuê?” Cố Hiểu Minh chút bất ngờ.
Anh từng nghĩ đến phương diện , nhưng cũng là .
Cố Hiểu Minh : “Nếu cô đồng ý, nhu cầu sẽ đến thuê thật đấy. Cô định tính phí thế nào?”
Giản Duyệt suy nghĩ một chút : “Lo cơm nước cho chúng nó là , bình thường chúng nó thể tự kiếm ăn, cái ăn thì các cứ liệu mà cho ăn, ngoài cần thêm một viên tinh hạch cấp 3.”
An Tĩnh thể hiểu, cũng đại khái hiểu Giản Duyệt cho nó thuê, bèn sủa “Gâu” một tiếng với Giản Duyệt.
Mặc Mặc cũng dậy theo, An Tĩnh, Giản Duyệt, hiểu chuyện gì đang xảy .
Giản Duyệt hiểu ý của An Tĩnh, nhưng thể đoán An Tĩnh đang bày tỏ sự bất mãn, bèn với Mặc Mặc và An Tĩnh: “Tinh hạch là của các mày, đứa nào việc thì cho đứa đó ăn, tao lấy đồ của các mày.”
Do dự mãi, Cố Hiểu Minh đồng ý: “Được.”