Trịnh Việt cảm thấy Giản Duyệt thể hiểu lầm, bèn bổ sung: “Không trong nội thành, hình như là ở ngoại ô, nhưng hiện tại tang thi ở ngoại ô cũng ít, quả thực chút nguy hiểm.”
Nói thật, nếu vì Tạ Chương, cũng chẳng dây . Giản Duyệt chịu , trong lòng lập tức thêm chút tự tin.
“Có điều một một , ăn no cả nhà đói, cũng chẳng tích cóp bao nhiêu tinh hạch, còn lấy trả thù lao nhiệm vụ, e là tiền trả cho cô .” Trịnh Việt Giản Duyệt, .
Giản Duyệt liếc xéo Trịnh Việt một cái: “ thèm lấy tiền của chắc? nhắc mới nhớ, thể cho thuê bản mà. Với năng lực của , đòi một trăm viên tinh hạch cấp 3 cũng quá đáng chứ?”
Nếu ngay cả cái giá cũng trả nổi, thì thà cô tự đơn phương độc mã săn còn hơn.
“Không quá đáng, nhưng bình thường cũng trả nổi .” Đàm Triết Văn chêm .
Đàm Thiến vội vàng phụ họa: “Đòi ít quá thì xứng với giá của Duyệt tỷ.”
“Được , khoan chuyện .” Giản Duyệt ngắt lời hai , “Trịnh Việt, tiếp chuyện bạn .”
Nếu nhiệm vụ nguy hiểm như cô tưởng tượng, mang theo Đàm Triết Văn cũng , còn Đàm Thiến thì thôi, cân nhắc đến cảm xúc của bố Đàm.
“Bạn hiện là dị năng giả hệ Hỏa cấp 3, hình như lập một đội thành phố Ninh Bình, đến nay năm sáu ngày tin tức gì. cảm thấy khả năng sống sót lớn, nhưng bạn gái kiên trì, nghĩ dù sống c.h.ế.t cũng xem .
Nơi họ đến là vùng ngoại ô, vị trí cụ thể cũng rõ, ngày mai sẽ hỏi .” Trịnh Việt giải thích đơn giản.
“Dị năng giả cấp 3 mà dám chạy ngoại ô thành phố? Bọn họ đông lắm ?” Giản Duyệt tỏ vẻ nghi ngờ.
Nhóm Phó Hàng thực lực mạnh, đông thế mạnh mới dám ngoại ô, mà cũng chỉ loanh quanh ở vòng ngoài, dám sâu. Bạn của Trịnh Việt gan cũng to thật.
“Người chắc nhiều, nhưng sức cám dỗ khá lớn.” Do dự một chút, Trịnh Việt vẫn thật với , “Nơi họ đến là một nhà máy thực phẩm, bên trong thể còn chút hàng tồn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-676-nu-hiep-ra-gia-mot-tram-tinh-hach.html.]
“Hèn gì, thế thì cũng đáng để liều một phen.” Giản Duyệt , “E là vị trí cái nhà máy thực phẩm đó lắm, ít tang thi .”
Trịnh Việt tiếp lời, cũng rõ tình hình bên đó.
“Bạn gái của bạn , là hy vọng bọn họ sống sót trở về, là vật tư bên trong?” Giản Duyệt hỏi.
Nếu những đó c.h.ế.t, chỉ kẹt trong nhà máy thực phẩm, thì khả năng còn sống, nhưng cũng chỉ là khả năng thôi.
Trịnh Việt nhíu mày, chắc chắn lắm mở miệng: “Chắc là hy vọng bạn trở về chứ?”
Anh hiểu rõ Phương Vu Phỉ lắm, chỉ là ấn tượng tệ, nhưng lòng khó đoán.
Giản Duyệt hỏi tiếp: “Nếu nhân lực của các đủ, tăng tỷ lệ thắng, một ý kiến, ?”
“Cô .”
“Đi tìm Cố Hiểu Minh. Cố Hiểu Minh tay, mang theo nhiều , an chắc chắn đảm bảo, nhưng vật tư thì sẽ chia bao nhiêu .” Giản Duyệt , “ các triệu tập bao nhiêu , nhưng ít thì chắc chắn xong.”
Trịnh Việt khổ: “Hiện tại chỉ hai chúng . Ngày mai sẽ bàn bạc với cô , xem cô chọn thế nào.”
“Được, ngày mai sẽ ngoài vội, các nhất nên quyết định sớm.” Giản Duyệt , “Anh rõ với cô , hợp tác với Cố Hiểu Minh, những tốn tiền thuê , cũng chịu rủi ro, chứ tìm bừa bên ngoài thì chắc .”
“Cái .” Trịnh Việt .
Không ai hiểu rõ rủi ro trong đó hơn . Mang theo Đàm Triết Văn và Đàm Thiến ngoài nhiệm vụ, cứ cảm giác như đang dẫn công t.ử tiểu thư rèn luyện thực tế . May mà hai lời, vận khí , gặp đồng đội lòng mang ý .