Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 664: Đạo Lý Của Kẻ Yếu, Bắt Buộc Khai Báo

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:37:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai tránh, nhưng ánh sáng lờ mờ, bọn họ rõ những cây kim loại châm nhỏ xíu, động tác cũng nhanh nhẹn, căn bản tránh . Kim loại châm sự điều khiển của Giản Duyệt vô cùng linh hoạt.

 

Nghe thấy tiếng kêu đau đớn của và em gái, Đặng Tự Lâm đỏ ngầu cả mắt, Giản Duyệt với ánh mắt như nứt , nhưng chẳng gì, chỉ thể bất lực an ủi hai : “Mẹ, em gái, hai ráng chịu đựng, Giản Duyệt nó dám .”

 

Hai trả lời, im lặng hưởng ứng lời Đặng Tự Lâm, thực sự quá đau, đau đến mức chuyện, sợ mở miệng là nhịn mà c.h.ử.i bới.

 

Giản Duyệt lạnh một tiếng, đục thêm một lỗ hai .

 

Nếu Đội tuần tra ở đây, thứ cô hạ xuống chắc chắn là d.a.o găm .

 

“Hay là tiếp theo chúng chơi trò kích thích hơn nhé, mày đoán xem tao dám chọc mù mắt bọn họ ? Mù một mắt cũng ảnh hưởng lắm .” Giản Duyệt híp mắt Đặng Tự Lâm đang bẹp dí đất dậy nổi.

 

Đặng Tự Lâm càng cuống hơn: “Có bản lĩnh thì mày nhắm tao đây !”

 

Giản Duyệt lập tức vui vẻ: “Tao bản lĩnh , cần chứng minh cho mày xem ?”

 

Giản Duyệt đồng thời điều khiển ba cây kim loại châm, bay đến mắt ba , bọn họ động đậy một cái, kim loại châm cũng động đậy theo, sức uy h.i.ế.p mười phần.

 

“Tao nhiều kiên nhẫn , hỏi cuối, ?”

 

Đặng Tự Lâm c.ắ.n c.h.ặ.t răng buông lời.

 

“Trả lời sai.”

 

Giản Duyệt tuyên bố, điều khiển kim loại châm định chọc mù mắt Sở Oánh và Đặng Thi.

 

Đặng Thi và Sở Oánh gần như đồng thời dùng hai tay che mắt, bàn tay thương đầy m.á.u tươi, kim loại châm buộc dừng .

 

Đặng Thi suy sụp hét lớn: “Anh, cho cô ! Anh mau cho cô ! Em thành mù.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-664-dao-ly-cua-ke-yeu-bat-buoc-khai-bao.html.]

còn trẻ, còn cả cuộc đời tươi phía , cô còn mong chờ mạt thế mau ch.óng kết thúc để những ngày tháng , cô mù.

 

Sở Oánh cũng sợ , vết thương dưỡng sẽ khỏi, mắt mù là mù thật, mù một mắt đúng là ảnh hưởng lớn, nhưng bà một con mắt cũng mù!

 

“Tự Lâm, cho nó ?”

 

Hôm nay nếu Giản Duyệt hài lòng, cô tuyệt đối sẽ tha cho bọn họ.

 

Đặng Tự Lâm cũng chút do dự, và em gái vì thương, hổ thẹn và áy náy, nhưng cứ thế nhận thua Giản Duyệt, cam tâm!

 

Dựa cái gì Giản Duyệt đồ ăn, thức uống, tất cả thứ, dựa cái gì chẳng gì cả?

 

Nếu thật sự hết cách, cũng cướp.

 

Lên kế hoạch vụ cướp đó, còn lấy cái gì cả.

 

Đặng Tự Lâm bỗng nhiên gào lên: “Giản Duyệt, đều là do mày ép tao, mày nhiều đồ ăn thức uống như , còn ngăn cản tao nhận , để chúng tao ở đây tự sinh tự diệt. Loại đàn bà ích kỷ tư lợi như mày nên xuống địa ngục ! Chu Hữu An sẽ thích mày , sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện bộ mặt xa của mày, nhất định sẽ bỏ rơi mày!

 

Không Chu Hữu An, mày là cái thá gì? Biết chút võ mèo cào liền tưởng ngon lắm ? Mày thật sự lợi hại như , chia chỗ đồ ăn đó cho chúng tao? Trơ mắt chúng tao c.h.ế.t đói c.h.ế.t khát trong căn cứ, mày còn là ?”

 

Giản Duyệt cái mạch não kỳ lạ chọc cho tức cả bụng.

 

Người của Đội tuần tra đều ngớ , chuyện khác bọn họ rõ, nhưng Giản Duyệt quả thực lợi hại, là nhất cao thủ trong lòng bọn họ, còn lập công trong chiến dịch .

 

Vừa mắng , đòi vật tư, đúng là nực .

 

“Cho nên, câu trả lời cuối cùng của mày là cho tao ?” Giản Duyệt hỏi.

 

Sở Oánh thì cuống lên, trực tiếp Đặng Tự Lâm quyết định: “Tự Lâm, con cho nó , xin con đấy.”

 

 

Loading...