Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 662: Kim Loại Châm Ra Tay, Máu Nhuộm Đêm Tối

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:36:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đặng Thi gần như theo bản năng giơ tay lên , lòng bàn tay xuất hiện một cái lỗ lớn lắm, m.á.u đang rỉ . Cơn đau khiến cô toát mồ hôi lạnh, nhất thời quên mất là nên c.h.ử.i bới cầu xin tha thứ.

 

Sở Oánh kinh hãi, bà quan tâm nhất chính là đôi con cái , bà cho phép bất cứ ai tổn thương con .

 

Sở Oánh lao lên, nhưng phát hiện An Tĩnh đang chắn giữa bà và Giản Duyệt, ánh mắt rực lửa chằm chằm bà . Đôi mắt to tướng trong đêm tối như phát sáng, khiến chân Sở Oánh chôn c.h.ặ.t tại chỗ, thể bước thêm bước nào.

 

“Giản Duyệt, gì thì nhắm , đừng hại con !”

 

Sở Oánh gào lên, mắt Giản Duyệt hận thể nuốt sống cô, đây là mà bà cách nào đối phó, đ.á.n.h .

 

Giản Duyệt là lắng , một cây kim loại châm bay , xuyên thủng lòng bàn tay Sở Oánh.

 

Sở Oánh đau đớn hét t.h.ả.m, phẫn nộ câm nín trừng mắt Giản Duyệt.

 

là ý ?

 

Cây kim loại châm xoay một vòng trung, găm thẳng lòng bàn tay Đặng Tự Lâm, ghim c.h.ặ.t xuống đất.

 

Đặng Tự Lâm đau đến mức còn sức kêu la, vô cùng hoảng sợ bất an. Chỗ dựa lớn nhất của chính là dị năng, bây giờ tay thương, liệu ảnh hưởng đến dị năng của ?

 

Đặng Tự Lâm hoảng loạn tột độ, òa lên: “Mẹ, tay con thương ! Tay con thương ! Nó phế dị năng của con !”

 

Giản Duyệt Đặng Tự Lâm rút kết luận đó, nhưng rõ ràng Sở Oánh chọc giận .

 

“Giản Duyệt, mày sẽ c.h.ế.t t.ử tế, tao ma cũng tha cho mày.”

 

Sở Oánh trừng mắt Giản Duyệt, vô năng cuồng nộ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-662-kim-loai-cham-ra-tay-mau-nhuom-dem-toi.html.]

“Mấy hôm , các nhân lúc vắng nhà, cấu kết với một đám cướp nhà , còn đ.á.n.h bố thương. , Giản Duyệt, chịu thiệt, chỉ cần các đưa danh sách tất cả những kẻ tham gia cho , sẽ tha cho các , thế nào?” Giản Duyệt hỏi.

 

Chưa đợi mấy trả lời, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng quát: “Ở đây ầm ĩ cái gì thế?”

 

Người của Đội tuần tra lững thững đến muộn.

 

Trịnh Việt ở cửa, cố gắng che chắn tầm của Đội tuần tra, định lấp l.i.ế.m cho qua chuyện: “Chút chuyện gia đình mà, chỉ là…”

 

Sở Oánh đột nhiên điên cuồng hét lớn: “G.i.ế.c ! Giản Duyệt g.i.ế.c !”

 

sống , Giản Duyệt cũng đừng hòng sống yên.

 

thực sự hận thấu xương Giản Duyệt, nhất định là do Giản Duyệt xúi giục con trai bà nhận bà . Bọn họ cái gì cũng , thậm chí còn nuôi ch.ó, mà keo kiệt chịu chia cho bà một chút, loại đàn bà độc ác như c.h.ế.t ?

 

Người của Đội tuần tra thấy g.i.ế.c thì giật , thấy tên Giản Duyệt thì càng kinh hãi hơn.

 

Trong Đội tuần tra ai mà Giản Duyệt dễ chọc, bọn họ cũng dám quản chuyện của Giản Duyệt.

 

, của Đội tuần tra ngoài kinh ngạc , nhất thời nên gì.

 

Sở Oánh gào lên hai tiếng, thấy Đội tuần tra dửng dưng, sững , giọng điệu ch.ói tai chất vấn: “Không thấy Giản Duyệt sắp giẫm c.h.ế.t con trai ? Sao các bắt nó? Các là cùng một giuộc với Giản Duyệt đấy chứ, sống c.h.ế.t của thường chúng các mặc kệ ? Căn cứ bảo vệ chúng như thế ? Cái ngày tháng sống nổi nữa …”

 

“Khóc thêm một câu nữa, tao giẫm c.h.ế.t nó.” Giản Duyệt lạnh lùng đe dọa nữa.

 

của Đội tuần tra ở đây, Sở Oánh cũng bớt sợ hơn, chỉ Giản Duyệt la lối: “Thấy , nó còn đang đe dọa kìa, các mau quản chứ, thật sự cùng một giuộc với Giản Duyệt đấy chứ?”

 

Bất đắc dĩ, đội trưởng dẫn đầu đành cứng đầu bước lên: “Giản tiểu thư, chỗ các cô là tình huống gì đây?”

 

Giản Duyệt ngạc nhiên: “Các còn mặt mũi mà hỏi ? Một đám đến nhà cướp bóc, các chỉ bắt bốn tên. Các bắt , tự giải quyết, vấn đề gì ?”

Loading...