Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 655: Cơn Thịnh Nộ Của Giản Duyệt

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:36:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến việc ở bên ngoài bán mạng vì căn cứ, trong căn cứ kẻ nhòm ngó chút tài sản ít ỏi của , đ.á.n.h thương nhà , ngọn lửa giận trong lòng Giản Duyệt thể kìm nén .

 

Mọi đều gì.

 

“Bố, bố thương ở ? Mẹ con ? Chú Đàm và dì Hứa ?” Giản Duyệt hỏi.

 

Mất chút vật tư quan trọng, quan trọng là nhà xảy chuyện.

 

“Mẹ con , bố bảo vệ kỹ lắm.” Giản Á Hoành bày tỏ.

 

Đàm Triết Văn và Đàm Thiến lo lắng bố , hai đồng loạt lắc đầu.

 

Đàm Thịnh với hai : “Bố và con đều .”

 

bọn họ cũng là dị năng giả, trong căn cứ cho phép g.i.ế.c , dọa nạt bọn họ chút là đủ .

 

Chuyện hôm đó nghĩ vẫn thấy sợ, nếu bọn họ vốn khả năng tự bảo vệ, còn Ôn Dịch và Sở Ngang, cộng thêm An Tĩnh và Mặc Mặc là hai con ch.ó biến dị, e rằng bọn họ sẽ bình an vô sự.

 

Giản Á Hoành cũng thương trong lúc xung đột ban đầu, khi đối thủ của những kẻ đó, bọn họ cậy mạnh mà chọn cách nhượng bộ.

 

Đối phương quá đông, Ôn Dịch và Sở Ngang bảo vệ xuể nên mới bọn chúng đắc thủ.

 

Giản Duyệt yên tâm phần nào, hỏi: “Đội tuần tra của căn cứ ? Không ai quản ?”

 

Giản Á Hoành : “Có quản, còn bắt giam mấy , nhưng đa vẫn để bọn chúng chạy thoát. Con gái, con đừng lo, tầng hầm khóa, biệt thự của Chu Hữu An bọn chúng , cũng cướp bao nhiêu đồ.”

 

“Con quan tâm đến đống vật tư đó, con sợ xảy chuyện.” Giản Duyệt giải thích.

 

lửa giận trong lòng thế nào cũng dập tắt .

 

thực sự đáng c.h.ế.t!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-655-con-thinh-no-cua-gian-duyet.html.]

Hôm nay thời gian muộn , ngày mai cô đến Đội tuần tra hỏi cho lẽ.

 

Chu Hữu An và Trịnh Việt cũng chuyện cho kinh ngạc, nhất thời nên gì cho .

 

Lúc , giọng của Thẩm Tuệ Quyên từ trong bếp vọng : “Các con ơi, ăn cơm thôi.”

 

“Bố, chú Đàm, dì Hứa, mấy ngày nay vất vả , bây giờ bọn con về, nhất định sẽ đòi công đạo cho .” Giản Duyệt , “Con ăn cơm đây, ăn thêm chút ? Hay là để Trịnh Việt thúc giục sinh trưởng một quả dưa hấu nhé?”

 

Nhóm Giản Duyệt mới về, bố hai nhà cũng hết buồn ngủ, liền đồng ý.

 

Ăn cơm đơn giản xong, lúc ăn dưa hấu, Giản Duyệt hỏi thêm vài chi tiết, cuối cùng chút bất lực : “Bố, chuyện lớn như mà bố còn giấu, lúc đó nhượng bộ là đúng, nhưng bây giờ chỗ dựa của bố về , bố còn thật, đó là sai lầm lớn nhất của bố.”

 

Giản Á Hoành gượng, vẻ mặt lúng túng: “Bố đây là sợ con lo lắng .”

 

“Bố thật, con mới càng lo lắng hơn.” Giản Duyệt cảm thấy hả giận, , “Lần còn chuyện như , cứ trực tiếp tay độc ác , vấn đề gì đợi con về giải quyết. Bây giờ là vương pháp, nhưng chút lý lẽ nào.”

 

Xem chỉ mời hai vệ sĩ là đủ, nhà cô cần nhiều nhân thủ hơn.

 

Cô mạnh, cô chính là lý lẽ.

 

Nhất định là do cô đủ mạnh, đủ biến thái, mới khiến cho kẻ tưởng cô dễ bắt nạt.

 

Lại trò chuyện thêm một lúc, nghỉ ngơi.

 

trong lòng việc, Giản Duyệt ngủ ngon, sáng sớm hôm sắp xếp Trịnh Việt, Đàm Thiến đưa Chu Hữu An, Đàm Triết Văn bệnh viện kiểm tra, còn thì đến Đội tuần tra.

 

Giản Duyệt quá sớm, Đội tuần tra chỉ trực đêm, luân phiên ở đó, lãnh đạo thể chuyện thì chẳng ai.

 

Người của Đội tuần tra , thấy Giản Duyệt cũng dám bắt chuyện.

 

Người dám bước lên chỉ La Triển, cũng là quen khuyên mãi mới qua, Giản Duyệt lù lù ở cửa, trong lòng bọn họ cứ thấy sợ sợ thế nào . Thật cũng sợ, chỉ là một nhân vật nhỏ bé, cũng thiết lắm với Giản Duyệt.

 

 

Loading...