Cô cũng ngoài, nhưng cô lĩnh nước và thức ăn miễn phí, cô thể để khác nuôi .
Cô Cao Côn thế nào tìm cô, nhưng cô Cao Côn cố tình đợi cô ở đó.
“Cô chúng giúp cô thế nào?”
Chu Hữu An hỏi, cố ý nhấn mạnh âm của hai chữ “chúng ”.
Rõ ràng là ba cùng , Mạnh Trác Nghệ chỉ tìm ?
Cảm nhận sự lạnh nhạt của Chu Hữu An, Mạnh Trác Nghệ gần như bật : “ cũng .”
Nếu thể lựa chọn, cô Cao Côn c.h.ế.t, chỉ cần c.h.ế.t, sẽ còn ai uy h.i.ế.p cô nữa, cô cũng thể lời tạm biệt với quá khứ.
Cao Côn khỏi căn cứ, cô cũng khả năng g.i.ế.c .
“Lời khuyên của là cô nên ít ngoài, chuẩn sẵn sàng để phòng . Lát nữa chúng sẽ tìm Cao Côn chuyện, cô đừng quá lo lắng.” Chu Hữu An vẫy tay với Đàm Thiến ở cách đó xa, “Thiến Thiến, em thể đưa cô về ? Một cô an lắm.”
Mạnh Trác Nghệ nắm c.h.ặ.t lấy tay Chu Hữu An, cầu xin: “Có thể để c.h.ế.t ? c.h.ế.t, một ngày c.h.ế.t, một ngày thể yên lòng. Cầu xin , giúp , chỉ cần c.h.ế.t, bảo gì cũng .”
Lông mày của Chu Hữu An nhíu c.h.ặ.t : “Mạnh Trác Nghệ, khí phách của cô ? Với tư cách là bạn học, chúng đều sẽ giúp cô, những chuyện khác thì cần .”
Không hiểu lầm , nhưng cảm giác như sỉ nhục.
Mạnh Trác Nghệ vốn chỉ rơm rớm nước mắt bỗng nhiên òa lên: “Khí phách thì là gì? Khí phách thể khiến bắt nạt ? Khí phách thể cho ăn no mặc ấm ? Khí phách thể giúp sống sót ? Các sống , hiểu nỗi đau của ?”
Cô còn là cô của ngày xưa nữa, vĩnh viễn thể quá khứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-502-khi-phach-cua-co-dau-roi.html.]
Cô luôn nhịn mà nhớ những trải nghiệm kinh tởm đó, khác thầm vài câu, cô sẽ cảm thấy họ đang lưng , khác nếu cô thêm vài cái, cô liền cảm thấy họ đang xem trò của .
Cô thể dùng tâm thế bình thường để nhận thứ xung quanh, thể sống một cuộc sống bình yên nữa.
Dù cố tỏ mạnh mẽ đến cũng vô dụng, cô vẫn sẽ trốn trong chăn mà nức nở.
Chu Hữu An bất lực về phía Đàm Thiến, hy vọng cô bé thể giúp đỡ.
Anh cảm thấy đủ uyển chuyển, nhưng vẫn tổn thương Mạnh Trác Nghệ, lẽ trời sinh an ủi khác.
Thấy Chu Hữu An sang, Đàm Thiến tiến lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay Mạnh Trác Nghệ, nhỏ giọng : “Chị Mạnh, Chu ca ca ăn , chị đừng để trong lòng, chúng em đều hy vọng chị thể sống . Chị thật sự đừng sợ, Cao Côn c.h.ế.t, dễ thôi, chỉ là chúng từ từ, kế hoạch, thể để liên lụy đến bản .”
Mạnh Trác Nghệ nước mắt lưng tròng nắm lấy tay Đàm Thiến, lắc đầu: “Thiến Thiến, em vẫn còn là một đứa trẻ, chị thể liên lụy em.”
“Không , trai em và Chu ca ca, còn Duyệt tỷ nữa. Duyệt tỷ lợi hại, chị nhất định sẽ nghĩ cách.”
Vừa an ủi Mạnh Trác Nghệ, Đàm Thiến liếc Giản Duyệt đang xem kịch vui ở cách đó xa, trong lòng khẽ thở dài, chuyện tình cảm đúng là ngoài cuộc tỉnh táo, cô Chu ca ca đối xử với Duyệt tỷ bình thường , mà Duyệt tỷ chẳng hề nhận .
Mạnh Trác Nghệ lau nước mắt: “Xin , thất thố, kiểm soát cảm xúc của , ý trách các , thật sự xin .”
Lý lẽ cô đều hiểu, nhưng cảm xúc dâng trào, cô thể kiểm soát bản .
“Chị Mạnh, em đưa chị về nhé, dù chị đến tìm chúng em thì cũng đừng một , nhất là tìm một bạn cùng. Không Cao Côn, thể còn những tên lưu manh khác, chị chú ý an .” Đàm Thiến .