Chu Hữu An để ý, khi kết quả trận đấu công bố, trực tiếp xuống đài.
Cậu từng nghĩ một ngày sẽ trở thành trò trong căn cứ.
Sau đó trận đấu tiếp tục, nhưng còn tâm trạng xem nữa, đây chẳng là phiên bản đời thực của một bộ phim gia đình ? Không còn tập tiếp theo .
Chu Hữu An về chỗ , Đàm Triết Văn huých tay.
“Cậu chứ?” Đàm Triết Văn cẩn thận hỏi.
“ .” Giọng Chu Hữu An vô cùng tự nhiên, “Thậm chí còn vui.”
“Cậu cảm thấy giống như một kẻ biến thái, nhưng là .”
“Ừm.”
Chu Hữu An đáp.
Vài phút , Chu Hữu An : “ về đây.”
Xung quanh là tiếng bàn tán, còn thể thấy tiếng lòng của một , khiến thể yên tâm xem trận đấu, thà về hấp thụ tinh hạch, cố gắng sớm lên cấp bốn, xem ai còn dám coi thường .
“Cậu thật sự chứ?” Đàm Triết Văn yên tâm hỏi.
“Cậu cũng ăn đòn ?”
“Cút nhanh, cút nhanh.” Đàm Triết Văn xua tay.
Lo lắng vô ích, đó chẳng chuyện gì cả.
Khi Chu Hữu An rời , vẫn thể cảm nhận nhiều ánh mắt đổ dồn , may mà ai điên cuồng đến mức theo .
Rời xa sân thi đấu, xung quanh trở nên yên tĩnh, đường nhiều , mấy ngày nay nơi náo nhiệt nhất trong căn cứ lẽ là sân thi đấu.
Đi bao xa, Chu Hữu An thấy gọi tên từ phía , là giọng nữ, và xa lạ.
Chu Hữu An vốn định để ý, nhưng đó gọi liên tiếp mấy tiếng, giọng ngày càng cao, khiến thể dừng , .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-483-anh-that-su-khong-nho-em-sao.html.]
Chỉ thấy một phụ nữ mặc áo khoác bó sát, chân giày cao gót, tóc xõa dài đang chạy lon ton gần.
Chu Hữu An một chút ấn tượng mơ hồ về , đây ở trường đại học, cô gái thường xuyên chặn , chuyện gì cũng tìm chuyện để , nếu nhầm thì chính là Mạnh Trác Nghệ mà Cao Côn nhắc đến.
Trong thời tiết ấm áp , ăn mặc mỏng manh như , trang điểm diêm dúa loè loẹt chạy đến tìm , khó thể là ý của Cao Côn.
“Chu Hữu An, em gọi mấy tiếng , đợi em?” Mạnh Trác Nghệ nũng nịu .
“Xin , quen cô, còn việc, đây.”
Nói xong, Chu Hữu An chuẩn rời .
Khoảnh khắc dừng , hối hận, lẽ nên nhanh mới .
“Đợi !”
Mạnh Trác Nghệ chạy nhanh hai bước, túm lấy cánh tay Chu Hữu An.
Chu Hữu An hất tay, ngờ Mạnh Trác Nghệ ngã thẳng xuống đất, rưng rưng chực .
“Sao lạnh lùng như ? Anh thật sự nhớ em ? Em từng thư tình cho , tặng quà cho , còn luôn tìm chuyện, nhớ chút nào ? Uổng công em vắt óc nghĩ cách lẻn ngoài tìm .” Mạnh Trác Nghệ vô cùng tủi .
“Không nhớ, gì để với cô.”
Chu Hữu An chuẩn rời .
Hai ngày gì nhỉ, bám lấy là phiền phức .
Cậu vốn định xen chuyện của khác, phiền phức tự tìm đến cửa.
Mạnh Trác Nghệ đột nhiên lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy mắt cá chân của Chu Hữu An, sống c.h.ế.t cho rời , bật : “Anh cứu em ? Em và cũng thể ở đó nữa, quá đáng sợ, ý là đ.á.n.h em, em thật sự hết cách mới đến tìm .
Em bây giờ lợi hại, chỉ cần đồng ý giúp, chắc chắn sẽ đến bắt nạt em nữa. Nể tình chúng từng là bạn học, cứu em , cứu em với! Sẽ ngày đ.á.n.h c.h.ế.t em mất, em c.h.ế.t …”