Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 459: Thì Ra Là Thế

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:29:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô còn nghi bà ngoài nên mới cố tình đến gây sự, nếu cô nhất định cho bà tay.

 

Đàm Triết Văn đáp: “Chu Hữu An đến kho hàng , chúng về .”

 

“Buổi chiều bà gây sự ?” Giản Duyệt hỏi.

 

Thẩm Tuệ Quyên nghĩ một lát : “Cũng hẳn là gây sự, đến khá khách sáo, chắc là đổi chiêu .”

 

Người ai đ.á.n.h mặt , Sở Oánh gây sự, bọn họ cũng tiện quá đáng, nếu sớm đuổi .

 

Giản Duyệt chẳng quan tâm Sở Oánh đổi chiêu , chỉ cần nhà : “Lần đến, cũng đừng để ý, cứ cho ăn bơ vài là nhớ đời thôi.”

 

Mong là

 

“Yên tâm, ai bắt nạt chúng , chúng cũng dạng .” Giản Á Hoành xen .

 

Đó là vì gây sự, chứ thật sự gây sự, ai mà dám bắt nạt nhà ông, ông cũng sẽ liều mạng.

 

Giản Duyệt gật đầu, nhiều, đoán chừng Chu Hữu An sắp về, để chạm mặt Sở Oánh, bèn với : “Con ngoài xem thử.”

 

cũng .”

 

Đàm Triết Văn định theo hóng chuyện.

 

Không đúng, là để chống lưng cho em của .

 

định trèo tường ngoài, cũng cùng ?” Giản Duyệt hỏi.

 

Đi cửa chính sẽ gặp Sở Oánh, cô chuyện với bà , sợ Sở Oánh cô định gì sẽ theo.

 

“Thế thì thôi, hôm nay mệt quá .”

 

Đàm Triết Văn xuống.

 

Tường rào nhà họ cao hơn ba mét, dễ trèo chút nào.

 

Biệt thự cửa , chính xác hơn là sân , sân cách tường rào ba bốn mét, một phòng chứa đồ lặt vặt, thể chất đồ linh tinh, đất trống còn thể trồng ít hoa cỏ, nhưng bây giờ sân phủ đầy tuyết, ai ngó ngàng tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-459-thi-ra-la-the.html.]

Giản Duyệt từ cửa , trèo lên đống tuyết, dễ dàng vượt qua tường rào nhảy xuống.

 

Ngay đó, cô một đám vây quanh.

 

Là đội tuần tra.

 

Người của đội tuần tra cầm đèn l.ồ.ng, hai bên ngơ ngác.

 

Cả đời Giản Duyệt bao giờ hổ như , trèo tường nhà ngoài bắt tại trận, chuyện gì to tát, chỉ là cảm thấy kỳ cục.

 

là Giản Duyệt, khả nghi, đây là nhà , trèo tường nhà thì gì để nhỉ?”

 

Người của đội tuần tra đều thả lỏng, thực họ chỉ thấy một bóng đen nhảy xuống, lo là tang thi, sống thì còn căng thẳng nữa, là Giản Duyệt thì càng lo.

 

Họ vẫn luôn tuần tra khu , gần đây ai ở, họ đều ít nhiều.

 

nhanh miệng, tò mò hỏi một câu: “Sao cửa chính?”

 

Chủ yếu là dọa hết hồn, suýt nữa tung dị năng , nếu đ.á.n.h trúng Giản Duyệt, dù trúng thì cũng lắm.

 

“…” Giản Duyệt nhất thời cạn lời, “ rèn luyện, g.i.ế.c tang thi trong thành phố thì tập parkour.”

 

Nói dối chỉ cần mở đầu, phần còn sẽ dễ lừa hơn.

 

Đợi Chu Hữu An về, cô nhất định bắt đền bù, thật quá mất mặt.

 

“Thì là thế, hổ là cao thủ một, chăm chỉ quá.” Người nọ tấm tắc khen ngợi, , “Cô Giản đừng dọa chúng như , chúng đây, phiền cô Giản luyện tập.”

 

Nói xong, đó liền gọi các thành viên rời , ngoái đầu .

 

Để một Giản Duyệt hình trong gió.

 

Lần trèo tường cô nhất định quan sát kỹ càng! Tuyệt đối thể vì đang ở trong căn cứ mà lơ là cảnh giác.

 

Giản Duyệt đợi ở cổng lớn bao lâu thì thấy Chu Hữu An.

 

Chu Hữu An cũng thấy Giản Duyệt từ xa, nhất thời chút vui mừng, bước chân cũng nhanh hơn, tiến lên đón: “Trời lạnh thế , chạy đây đợi ?”

 

 

Loading...