Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 42: Sao Lại Lạnh Lùng Như Vậy?

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:49:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó, Giản Duyệt dẫn Chu Hữu An thu thập các loại gia vị.

 

Thức ăn thời mạt thế khó nuốt, ngoài việc nguyên liệu vốn dở, còn vì thiếu gia vị.

 

Muối cũng là thứ quý giá, nhiều vì thiếu muối mà rã rời, thậm chí t.ử vong.

 

, muối và các loại gia vị đều là nhu yếu phẩm.

 

Tiếp theo là hàng khô, ví dụ như nấm hương, mộc nhĩ, nấm tuyết, hoa kim châm sấy khô, những thứ chiếm diện tích mà giàu dinh dưỡng.

 

Đồ hộp, xúc xích, gạo đều cố gắng lấy càng nhiều càng .

 

Thịt, cá và trái cây mạt thế cũng gần như thể ăn , nhân lúc đồ trong siêu thị hỏng, thu thập càng nhiều càng .

 

Phía truyền đến tiếng động hỗn loạn, mấy sống sót bắt đầu tranh cướp đồ đạc, chỉ cần ảnh hưởng đến cô, Giản Duyệt cũng lười quan tâm, chỉ im lặng hỏi Chu Hữu An: “Còn chỗ ?”

 

Chu Hữu An khẽ đáp: “Không còn nhiều.”

 

Không gian mười mét khối thực sự lớn, lúc nãy nhân lúc mấy để ý, chứa ít nước, chiếm khá nhiều chỗ.

 

Giản Duyệt gật đầu, dẫn Chu Hữu An chứa thêm một ít trứng, một ít sản phẩm từ sữa và rau củ.

 

Ba lô của cô và Chu Hữu An cũng nhét đầy cá khô thịt muối, cùng với khoai tây, khoai lang dễ bảo quản.

 

Mãi đến khi Chu Hữu An cho gian đầy ắp, Giản Duyệt mới tiếc nuối bỏ cuộc, trong lòng cân nhắc nên tìm cách thu thập một lô tinh hạch , để nâng cấp gian cho Chu Hữu An, thu thập thêm một lô vật tư nữa .

 

Bỏ lỡ giai đoạn đầu mạt thế, thu thập rau củ quả sẽ khó.

 

Chu Hữu An tiếng lòng của Giản Duyệt, nhưng thấy rõ cô ném cho một ánh mắt chê bai.

 

Đàm Triết Văn cũng tới, ba lô căng phồng.

 

Lúc thu thập vật tư, Giản Duyệt tiện tay dọn dẹp luôn mấy con tang thi còn sót , nơi tạm thời còn tang thi nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-42-sao-lai-lanh-lung-nhu-vay.html.]

Mấy sống sót khi mỗi thu thập đầy một xe đẩy hàng, bất giác đến bên cạnh ba Giản Duyệt, lúc Giản Duyệt mới để ý bốn sống sót, ngoài ba chuyện lúc nãy, còn một lời nào, mập mạp mũm mĩm, thành niên.

 

“Các , vây quanh chúng gì?” Giản Duyệt hỏi.

 

Người đàn ông trung niên dường như trở thành thủ lĩnh nhỏ của mấy , mặt họ trả lời: “Chúng cảm thấy theo các an hơn, cùng các .”

 

Giản Duyệt cau mày: “Đi theo cũng , nhưng đừng gây ồn ào, đừng chỉ tay năm ngón, cũng đừng mong sẽ tay cứu các .”

 

thể tiện tay cứu giúp, chứ cố tình cứu thì thể nào, trừ khi cho cô lợi ích.

 

Người phụ nữ bất giác đáp trả: “Sao cô lạnh lùng như ? Muốn thấy c.h.ế.t cứu ?”

 

Giản Duyệt lạnh lùng lườm qua: “ cô? Tại quan tâm cô sống c.h.ế.t? Lỡ như cứu cô, cô trở tay đẩy bầy tang thi thì ?”

 

tận mắt chứng kiến, chuyện như hề hiếm.

 

Ở mạt thế, c.h.ế.t nhanh nhất chính là .

 

Kiểu như Chu Hữu An thì khác, chỉ miệng cho , chứ bảo xả khác là thể, đơn giản là ngụy thiện.

 

Người phụ nữ nghẹn họng, trả lời thế nào.

 

cảm thấy vong ân bội nghĩa, nhưng nghĩ ở lằn ranh sinh t.ử, lẽ cô thật sự sẽ bất chấp tất cả để sống sót.

 

“Còn nữa, khi ngoài thì ai về nhà nấy, đừng nghĩ đến việc theo .”

 

Nói xong, Giản Duyệt cũng quan tâm ý kiến của mấy , hiệu cho Chu Hữu An và Đàm Triết Văn theo .

 

Mấy theo đường cũ trở về, chỗ cửa thang máy đầy xác tang thi, xe đẩy khó qua, Giản Duyệt đành mất chút thời gian dọn dẹp xác tang thi, mở một con đường.

 

Chu Hữu An: Cô lườm ! Lại lườm nữa !

 

Giản Duyệt: Không gian nhỏ quá, chê!

 

Ngủ ngon, thơm thơm.

Loading...