Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 386: Cậu Cuối Cùng Cũng Chịu Vác Xác Về Rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-20 17:25:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Giản Duyệt cửa, vặn gặp Đàm Triết Văn mới sân, dường như vẫn tỉnh táo.

 

Đàm Triết Văn ngáp dụi mắt: “Nữ hiệp, Chu Hữu An về ?”

 

“Về , ở trong nhà.” Giản Duyệt đáp.

 

Động tác của Đàm Triết Văn cứng đờ, trừng lớn mắt: “Thật giả? Không thiếu tay cụt chân chứ?”

 

“Tự xem chẳng sẽ ?”

 

Đàm Triết Văn ba bước thành hai lướt qua Giản Duyệt, đẩy cửa định nhà, lúc mới phát hiện chìa khóa , ánh mắt cầu cứu về phía Giản Duyệt.

 

Giản Duyệt giúp mở cửa xong liền rời .

 

Nghe thấy , Chu Hữu An còn tưởng là Giản Duyệt , lên tiếng: “Còn việc gì ?”

 

“Là .” Đàm Triết Văn lên tiếng, “Cậu còn đường về , suýt tưởng c.h.ế.t ở bên ngoài ! Cậu tối qua còn gặp ác mộng .”

 

Nghe giọng Đàm Triết Văn, Chu Hữu An định dậy vật xuống, nhàn nhạt đáp: “Ồ, là .”

 

Thái độ càng chọc giận Đàm Triết Văn, lao tới bóp cổ Chu Hữu An, sức lắc lư: “Thấy là , thất vọng cái gì hả? Mấy ngày ở đây, lo lắng cho nhất là , coi em, coi là cái gì?”

 

Chu Hữu An bực bội gạt tay Đàm Triết Văn : “ c.h.ế.t ở bên ngoài, mà sắp c.h.ế.t trong tay .”

 

Đàm Triết Văn động thủ nữa, nhưng trừng mắt Chu Hữu An: “Thấy là , giọng điệu đổi ngay lập tức, , ý đồ với Nữ hiệp của ? cảnh cáo , ý đồ với Nữ hiệp của , nếu đ.á.n.h c.h.ế.t .”

 

“Cậu đ.á.n.h .”

 

G.i.ế.c tru tâm, Đàm Triết Văn càng cáu, lao lên định bóp cổ Chu Hữu An tiếp, Chu Hữu An né .

 

“Chu Hữu An, bây giờ đ.á.n.h c.h.ế.t luôn. Nữ hiệp là của , đúng, Nữ hiệp là của , đừng hòng độc chiếm, nhất đừng ý nghĩ đó, nếu em cũng .” Đàm Triết Văn lớn tiếng ồn ào.

 

Chu Hữu An né tránh hỏi: “Theo logic của , Nữ hiệp của yêu đương ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-386-cau-cuoi-cung-cung-chiu-vac-xac-ve-roi.html.]

 

“Nữ hiệp của đương nhiên thể yêu đương , nhưng đời đàn ông nào xứng với Nữ hiệp của .”

 

“Vậy cô độc đến già ?”

 

“Cậu bớt trù ẻo Nữ hiệp của , giờ đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho .”

 

Đàm Triết Văn càng đ.á.n.h càng tức, Chu Hữu An quá linh hoạt, bắt .

 

Lại thể dùng dị năng, nếu cái nhà coi như xong.

 

Cuối cùng, kết thúc bằng việc Đàm Triết Văn nhận thua, thở hồng hộc : “Thôi, đ.á.n.h nữa, tạm thế .”

 

Chu Hữu An cũng mệt lử, đặt m.ô.n.g xuống ghế sofa.

 

Mấy ngày nay đều nghỉ ngơi t.ử tế, đêm qua về thì phát hiện cổng căn cứ đóng, , sáng nay về xuống thì Giản Duyệt gọi dậy, đó Đàm Triết Văn đuổi chạy khắp nhà.

 

Đàm Triết Văn thấy cơ hội, lao tới, thành công đè Chu Hữu An xuống ghế sofa tẩn cho một trận.

 

“Woa, các đóng cửa?”

 

Đột nhiên vang lên một giọng , khiến cả hai đồng thời dừng động tác.

 

Đàm Thiến mắt sáng rực chằm chằm hai .

 

Cô bé thấy nhà bên cạnh động tĩnh nên qua xem thử, sáng sớm cho cô bé xem cái , kích thích nha.

 

Đàm Triết Văn dậy, lập tức nhíu mày: “Thu mấy cái suy nghĩ kỳ quái trong đầu em , trai em là trai thẳng.”

 

“Em còn gì mà.” Đàm Thiến về phía Chu Hữu An, “Anh Chu, cuối cùng cũng về , đều lo cho .”

 

“Cảm ơn quan tâm, ngoài, mang quà cho mỗi đấy.” Chu Hữu An .

 

 

Loading...