Ngoại trừ Chu Hữu An và Đàm Triết Văn, chẳng ai hiểu dụng ý của Giản Duyệt.
Phó Hàng trố mắt kinh ngạc, nhất thời nên gì.
Cố Hiểu Minh do dự một chút : “Mang về hai con cho họ nghiên cứu là .”
Viện nghiên cứu cần nhiều x.á.c c.h.ế.t đến thế, nhất là con nào con nấy to như cái núi nhỏ, khó vận chuyển, ý nghĩa lớn.
Giản Duyệt phản ứng của là ngay họ thú biến dị thể ăn .
“Mọi từng nghĩ tới việc thịt thú biến dị thể ăn ?”
Mọi tập thể ngẩn tò te.
Đàm Triết Văn lén chọc chọc Chu Hữu An, vẻ mặt khá nghiêm túc: “Thịt sói ăn hả?”
“Sao ?” Chu Hữu An đáp.
Anh từng ăn thịt rắn, thịt cá sấu, chứ ăn thịt sói bao giờ.
Nhan Mân là đầu tiên phản ứng , hưng phấn lao đến mặt Giản Duyệt, hỏi: “Thật sự ăn ? Chị ăn ? Mùi vị thế nào? Ngon ?”
Trời thèm thịt đến mức nào, mơ cũng thèm đùi gà.
Thực trong gối giấu một cái đùi gà hút chân , hạn sử dụng chỉ nửa năm, giờ sắp hết hạn , nếu ăn thì sẽ hỏng mất.
Vừa nghĩ đến việc ăn xong là thật sự còn thịt để ăn, nội tâm Nhan Mân liền suy sụp, ngờ thịt thú biến dị thể ăn !
“Đương nhiên ăn , đây từng bắt cá biến dị nấu canh, canh cá vị tệ, chỉ là thịt cá nhiều xương, tanh, nhưng thịt ăn vẫn hơn .” Giản Duyệt .
Nhan Mân tán đồng gật đầu lia lịa: “Em cũng thấy thịt ăn là , khó ăn chút cũng .”
Dường như cảm thấy đúng lắm, vội bổ sung: “Cũng thể quá khó ăn, khó ăn quá em nuốt trôi.”
Giản Duyệt buồn đáp: “Khó ăn do quyết định. Dù cũng với , thịt thú biến dị thể ăn , nếu lấy thì lấy hết đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-363-bi-mat-ve-thit-bien-di.html.]
Tuy chiếm chỗ, nhưng ai gây khó dễ với thịt chứ?
Vừa nghĩ đến mùa đông kho thịt dự trữ phong phú để ăn, Giản Duyệt liền cảm thấy mùa đông còn khó khăn như nữa.
Cố Hiểu Minh do dự, căn cứ thực sự quá thiếu vật tư, nhất là thịt tươi, cũng hy vọng thú biến dị thể ăn .
bằng chứng xác thực, dám lấy tính mạng của bao nhiêu trong căn cứ đùa giỡn.
Cố Hiểu Minh nghiêm túc Giản Duyệt: “Cô bằng chứng thuyết phục hơn ?”
Giản Duyệt sang Chu Hữu An: “Còn cá biến dị ? Lấy một con đây.”
Họ ăn uống tiết kiệm, chắc là vẫn còn hàng tồn, nhưng chắc còn bao nhiêu.
“Có.”
Chu Hữu An lấy một con, sạch sẽ, lấy từ gian nên còn tươi.
Giản Duyệt ngay một cái xiên kim loại, xiên con cá , đưa đến mặt Cố Hiểu Minh: “Anh cho kỹ, đây là cá biến dị, so với cá thường vẫn sự khác biệt lớn.”
Khác biệt rõ nhất là đầu cá, tiếc là đầu cá trông ghê nên cô vứt .
Nhan Mân chen lên đầu tiên, những khác cũng vây xem.
Nếu thú biến dị ăn , thì họ đều thịt ăn !
“Được , xác nhận xong, chúng rời khỏi đây , sẽ giải thích chi tiết .”
Giản Duyệt định lát nữa xa khỏi đây sẽ trực tiếp nướng một con cá biến dị, ăn cho Cố Hiểu Minh xem.
Cố Hiểu Minh con cá biến dị trong tay Giản Duyệt, đống xác sói biến dị , cuối cùng gật đầu.
Tám cái xác sói biến dị, khéo tám chiếc xe, mỗi xe kéo một con, hai chiếc xe hỏng đành để đây , muộn chút nữa sẽ kéo .