Chu Hữu An thấy khi tang thi ập đến, vì để chạy trốn ném đứa con ba tuổi của ngoài, lập tức chán ghét hất tay đối phương .
Tuy nhiên cũng xác định hung thủ, cũng c.h.ế.t như thế nào.
Người đàn ông trung niên cũng để ý việc tay hất , chỉ híp mắt hỏi: “Bánh quy của ?”
Chu Hữu An lấy từ trong ba lô một túi bánh quy nhỏ đưa qua, là loại thu thập trong siêu thị ở một thị trấn nhỏ nào đó, loại bánh quy vị hành nhỏ, một túi bên trong chỉ vài lát mỏng, lúc đó thu thập ít.
Người đàn ông trung niên nhận lấy bánh quy, cũng hài lòng lắm, còn đòi thêm, nhưng Chu Hữu An gọi tiếp theo.
Người phía thấy thật sự bánh quy, sự mong đợi đối với Chu Hữu An tăng thêm vài phần, cũng nguyện ý duy trì trật tự như , lập tức nhao nhao bảo đàn ông phía mau ch.óng rời .
Người đàn ông trung niên đành rời , tiếp theo bước lên.
Chu Hữu An theo cách cũ, đáng tiếc tìm manh mối , chỉ đành đưa một gói bánh quy.
Người thường cũng để ý xem tướng thật , bọn họ chỉ bánh quy để lấy. Mọi xếp hàng, mặc cho Chu Hữu An sờ tay từng một, đó nhận bánh quy.
Đàm Triết Văn đạp xe đạp chở Đàm Thiến ngang qua đây, vặn thấy cảnh tượng kỳ lạ , vội dừng xe , hô một tiếng: “Này, gì đấy?”
Chu Hữu An vẫy vẫy tay với Đàm Triết Văn: “Lại đây giúp một tay.”
Đàm Thiến nhảy xuống xe, cùng Đàm Triết Văn tới, tò mò Chu Hữu An.
“Cậu đang cái trò gì thế? Người việc ? Nữ hiệp mà đ.á.n.h một trận mới lạ đấy?”
Chu Hữu An : “Đừng nhảm, đây giúp, xem tướng cho bọn họ, đó mỗi phát một gói bánh quy.”
Đàm Triết Văn kinh hô thành tiếng: “Cậu điên ? Cậu xem tướng cái quái gì? Cho dù xem tướng thì cũng là bọn họ đưa tiền, gì chuyện bù lỗ thế ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-284-dam-dong-hon-loan-khong-co-banh-quy-dung-hong-di.html.]
Người phía tiếng liền vui, ồn ào : “Này, là xếp hàng thì cho bánh quy, cho bánh quy đừng hòng !”
Lời , những khác nhao nhao phụ họa: “, cho bánh quy đừng hòng .”
Thấy thế, Đàm Triết Văn nổi nóng: “Cái đám ham ăn lười , mà đòi ăn các , cho là cho, nào, còn đ.á.n.h ? Ngon thì nhào vô, ai sợ ai?”
Nói , Đàm Triết Văn xắn tay áo lên, bộ dạng như khô m.á.u.
Đàm Thiến cạn lời hai , cô bé cảm thấy Chu Hữu An và Đàm Triết Văn đều khiến cạn lời như .
nếu thật sự đ.á.n.h , cô bé chắc chắn về phía .
Chu Hữu An tức giận vỗ Đàm Triết Văn một cái: “ là sẽ cho, là đội trưởng là đội trưởng? Việc , về sẽ giải thích cho .”
Chu Hữu An như , Đàm Triết Văn cũng tiện thêm gì nữa, nhưng vô cùng bất mãn, còn lải nhải: “Quay về mà Nữ hiệp đ.á.n.h thì đừng trách nhắc nhở . Vừa mới đội trưởng bay bổng , đáng đời Nữ hiệp đ.á.n.h cho một trận tơi bời.”
Chu Hữu An về phía những còn : “Tiếp tục.”
Đã tốn cái giá lớn như , nhất định tìm manh mối hoặc hung thủ.
Số bánh quy tặng hôm nay, sẽ nghĩ cách bù .
Xem hết đến khác, bánh quy cũng ngày càng ít .
Chu Hữu An phiền muộn day day sống mũi, chỉ vì tìm thấy manh mối mà phiền lòng, còn vì xem quá nhiều kịch bản cẩu huyết. Những vì sống sót, thật sự là chuyện gì cũng .
Mấy thứ xem nhiều sẽ khiến lòng trở nên u ám.
Đàm Triết Văn lấy một gói bánh quy đưa cho Đàm Thiến, hỏi Chu Hữu An: “Còn tặng bao lâu nữa?”