“Chị ơi, chị lý, nhưng em thăng đến mấy giai, mới sức mạnh cường đại như ?”
“G.i.ế.c thì càng đơn giản, tim thiếu m.á.u, não thiếu m.á.u, đều đủ để khiến 'ngỏm', hoặc là trực tiếp c.h.ế.t đuối, em hiểu ý chị chứ?”
Mắt Đàm Thiến càng sáng hơn, điên cuồng gật đầu: “Em hiểu! Em hiểu! Chị ơi chị thật sự lợi hại, ai còn dị năng giả hệ Thủy , em sẽ gấp với kẻ đó!”
“Phải khiêm tốn.” Giản Duyệt nhắc nhở.
Đàm Thiến bày vẻ mặt “Em hiểu”, : “Giống như chị ?”
“Chị cảm thấy, chị tính là khiêm tốn ?” Giản Duyệt trầm tư.
Cô từng nghĩ tới chuyện khiêm tốn, nếu khó vững gót chân trong căn cứ.
“Chị ơi, chị thấy trai em thế nào?”
Giản Duyệt nghiêm túc suy nghĩ: “Anh trai em ngốc ngốc phúc.”
Đàm Thiến dở dở , cô bé hỏi căn bản ý : “Vậy còn Chu?”
“Chu Hữu An? Bình thường ít , qua dễ chuyện, loại ít nhưng tâm tư nhiều, chừng đang toan tính cái gì , phúc hắc cực kỳ. Em nếu tìm bạn trai, tuyệt đối thể tìm như .” Giản Duyệt phân tích.
Có là thật sự ít , nhưng Chu Hữu An hiển nhiên .
“Khụ khụ...”
Nghe động tĩnh, Giản Duyệt đầu, thấy là Chu Hữu An, nửa điểm cũng sự quẫn bách khi lưng khác bắt quả tang: “Có việc?”
“Ăn cơm thôi, ăn cơm .” Chu Hữu An .
Hắn nội tâm của Giản Duyệt, lúc đầu cảm thấy thể chỉ đối với Giản Duyệt là tác dụng.
Về phát hiện thể là do đẳng cấp Giản Duyệt quá cao, dị năng của đối với cô tác dụng.
Đàm Thiến còn lôi kéo tay Giản Duyệt, híp mắt hỏi: “Anh Chu, thấy chị Giản thế nào?”
“Vô cùng lợi hại.” Chu Hữu An khẳng định .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-277-thuy-he-yeu-no-tung-dau-tang-thi.html.]
Đàm Thiến nhíu mày, chút vui: “Ai hỏi các cái a.”
Một đường trải qua sinh t.ử, cô bé còn tưởng rằng bọn họ thể cọ chút tia lửa tình yêu , kết quả so với còn vô vị hơn.
Anh trai cô bé hiển nhiên loại hình Giản Duyệt thích, Chu đoán chừng cũng , trong đầu hai dường như thiếu mất dây thần kinh tình cảm.
Ba lên xe, để An Tĩnh chơi ở bên ngoài, xe RV chút chật chội, cũng chỗ cho nó dạo.
Trên xe RV, cái bàn ăn lớn bày đầy đồ ăn, mỗi bưng một cái bát, chen chúc ở một bên, chút buồn .
Ghế ăn chỉ thể bốn , Đàm Thịnh, Hứa Tố Nhã và Đàm Thiến sắp xếp bên bàn ăn, Giản Á Hoành cạnh Đàm Thịnh, hai uống chút rượu.
Đàm Thiến dậy, nhường chỗ của cho Giản Duyệt: “Chị, chị chỗ , chị chính là sư phụ của em, em sẽ hiếu kính chị thật .”
Giản Duyệt: Cũng cần thiết lắm, chị còn già đến thế!
“Người tới là khách, em .” Giản Duyệt xách Đàm Thiến trở về.
Đàm Triết Văn rộ lên, đưa tay điểm nhẹ trán Đàm Thiến: “Nha đầu, cuối cùng cũng quản em .”
“Anh, thể quen chị Giản, là phúc khí của .”
Đàm Thiến đầy vẻ nghiêm túc.
Tuy rằng cô bé còn Giản Duyệt lợi hại đến mức nào, nhưng cô bé , Giản Duyệt, trai cô bé thể về , hoặc là thể lành lặn trở về.
Đàm Triết Văn vẻ mặt đắc ý: “Đó là đương nhiên, trai em vận khí cực , mạt thế liền tóm Nữ hiệp.”
“Chị ơi, trai em thông minh lắm, chị đảm đương nhiều chút.” Đàm Thiến với Giản Duyệt.
Nhìn xem đầy bàn đồ ăn , thực lực, căn bản ăn đồ như .
Mọi vang.
Cơm nước xong xuôi liền tản , chỉ Giản Á Hoành lôi kéo Đàm Thịnh tiếp tục uống rượu.
Hai t.ửu lượng đều , rõ ràng uống cao , còn chịu buông ly rượu xuống.