Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 266: Con Muốn Ăn Sủi Cảo Dì Gói

Cập nhật lúc: 2026-02-20 14:46:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không gian còn chỗ, thu thập vật tư gì?

 

Không thể nào vất vả thu thập chia cho khác chứ?

 

Anh cũng kẻ ngốc.

 

cảm ơn nhé.” Đàm Triết Văn bực bội .

 

Giản Á Hoành giảng hòa: “Mọi đường đều vất vả , Tiểu Đàm cháu cũng đừng vội. Bây giờ việc quan trọng là liên lạc với nhà của cháu .”

 

“Chú ạ.” Đàm Triết Văn bình tĩnh , suy nghĩ một lát : “Con ăn sủi cảo dì gói.”

 

“Được.” Thẩm Tuệ Quyên đồng ý ngay, “Dù bây giờ cũng gì bận, cũng cần lo lắng về an , cùng gói sủi cảo . Tiểu Đàm, cháu thể học dì nấu ăn, mới dễ tìm bạn gái.”

 

“Dì ơi, bây giờ chỉ nhà điều kiện gói sủi cảo thôi chứ? Cháu học cũng vô dụng mà.”

 

Thẩm Tuệ Quyên thấy Đàm Triết Văn lý, nhắc đến chuyện nữa, xin Chu Hữu An một ít nguyên liệu, chuẩn gói sủi cảo.

 

Thịt là thể thiếu, nhưng cũng thể cho quá nhiều, ăn tiết kiệm một chút.

 

những con động vật biến dị , vẫn .

 

Rau củ vẫn là những thứ đó, cho thêm một ít miến, thêm gia vị, hương vị sẽ tệ.

 

Giản Duyệt đây từng gói sủi cảo với Thẩm Tuệ Quyên vài , nhưng tay nghề , luôn chê.

 

Lần cuối cùng gói sủi cảo là hơn chín năm , tay Giản Duyệt lóng ngóng, mãi mới gói một cái.

 

Thẩm Tuệ Quyên tỏ vẻ ghét bỏ: “Sao tay nghề của con thụt lùi nhiều thế?”

 

Giản Duyệt dở dở .

 

Đàm Triết Văn gói dáng, rằng ở nhà thường cùng gói sủi cảo.

 

Chu Hữu An cũng học nhanh, thích nghi nhanh hơn Giản Duyệt.

 

Cuối cùng chỉ một Giản Duyệt chê.

 

“An Tĩnh còn gói hơn con.” Thẩm Tuệ Quyên châm chọc.

 

An Tĩnh: “Gâu!”

 

Lúc Nhan Mân đến, mấy vẫn đang gói sủi cảo.

 

Nhân trộn nhiều, mấy định gói thêm một ít, để dành ăn dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-266-con-muon-an-sui-cao-di-goi.html.]

 

Giản Á Hoành đang luộc những chiếc sủi cảo gói xong, mùi thơm bay ngoài.

 

Gen ẩm thực của Nhan Mân trỗi dậy, hít một thật sâu.

 

Là mùi sủi cảo!

 

Không lẩu, sủi cảo cũng !

 

Bất kể là nhân chay nhân thịt, đều chấp nhận!

 

Nhan Mân khỏi đạp mạnh xe đạp, lao đến xe RV, đến gần nhưng An Tĩnh chặn , chỉ thể hét lớn: “Chị, tối nay nhà ăn món gì ngon thế?”

 

Giản Duyệt từ bỏ việc gói sủi cảo, một bên xem một cách nhàm chán, tiếng liền bước khỏi xe RV: “Mũi là mũi ch.ó ?”

 

Nhan Mân những tức giận, ngược còn tự hào: “Chứ nữa, từ mạt thế, khứu giác của đây càng nhạy bén hơn .”

 

Nói xong cảm thấy gì đó đúng, vội vàng sửa : “Chị, sủi cảo ?”

 

Giản Duyệt hai Nhan Mân mang đến, : “Nhiều thì , thể chia cho các mấy cái ăn thử.”

 

Mắt Nhan Mân sáng lên: “Có giấm ? Có tỏi ? Có ớt ?”

 

Giản Duyệt nhướng mày: “Cậu cũng kén chọn ghê.”

 

“Chị, đây là kén chọn, đây là sự tôn trọng đối với ẩm thực.”

 

“Sống trong thời mạt thế, thật là khó .”

 

Nhan Mân gật đầu tỏ vẻ vô cùng đồng ý: “Em cũng thấy .”

 

Giản Duyệt: “…”

 

Lần đầu tiên cảm thấy cạn lời.

 

Một phía ho khan một tiếng, nhắc nhở Nhan Mân chuyện chính, là Ôn Dịch, duyên gặp mặt với nhóm Giản Duyệt hôm .

 

Nhan Mân lúc mới nhớ mục đích của chuyến , giới thiệu: “Chị, đây là Ôn Dịch, dị năng giả hệ Thổ cấp hai. Kia là Sở Ngang, dị năng giả hệ Thủy cấp hai.”

 

“Muốn bao nhiêu thù lao?” Giản Duyệt hỏi.

 

“Đội trưởng của chúng cứ tùy ý là , coi như kết bạn.”

 

Người trả lời là Ôn Dịch, lẽ cảm thấy Nhan Mân đáng tin cậy.

 

 

Loading...