Cô chịu nổi mở miệng, mùi trong miệng còn kinh hơn cả tang thi, sẽ khiến cô thôi thúc vung d.a.o ngay lập tức.
Không vệ sinh răng miệng cẩn thận, lâu ngày răng sẽ rụng hết, cô c.h.ế.t mà răng rụng, thật quá mất mặt.
Ăn cơm xong, Giản Duyệt và Chu Hữu An xuống tầng hầm lấy chiếc máy phát điện nhỏ.
Trong nhà đồ gì đáng để thu thập, chỉ lấy một tấm nệm, nếu ngày nào cần ngủ qua đêm bên ngoài, nệm thể đặt ở thùng xe tải, để cho Thẩm Tuệ Quyên và Giản Á Hoành nghỉ ngơi.
Để tiết kiệm xăng, Giản Duyệt chỉ định lái một chiếc xe, đắn đo mãi cuối cùng vẫn quyết định dùng chiếc xe tải cũ, dù xung quanh bây giờ cũng ít ngoài, thể để Chu Hữu An dùng gian di chuyển chiếc xe jeep, hơn nữa chiếc xe tải cũ lái cũng khá thuận tay.
động cơ và lốp xe chiếc xe tải thứ hai đều Giản Duyệt tháo hết.
Đang bận rộn, Giản Duyệt thấy một giọng phiền phức.
Người đến là Triệu Thắng Minh: “Các cô định rời ?”
Không ai trả lời.
Đàm Triết Văn xảy chuyện gì, cũng ai cho , tối qua chỉ loáng thoáng thấy động tĩnh, nhưng rõ, thấy Giản Duyệt và Chu Hữu An đều ý định lên tiếng, cũng im lặng.
Triệu Thắng Minh hề chút lúng túng nào khi phớt lờ: “Chúng cũng coi như đ.á.n.h quen , nếu tiện đường, thể cùng , còn thể chiếu cố lẫn .”
“Lại gần nữa, sẽ khách sáo .” Giản Duyệt bực bội đáp một câu.
Hôm qua chỉ cảm thấy cô gái phiền phức, hôm nay phát hiện gã họ Triệu cũng phiền.
Triệu Thắng Minh chút lúng túng, nhưng dễ dàng từ bỏ: “Căn cứ của chúng ở gần đây, cứu giúp ít sống sót, hoan nghênh cô gia nhập, căn cứ của chúng cần nhân tài như cô, chỉ cần cô đồng ý đến, chúng thể để cô thứ ba trong căn cứ.”
Triệu Thắng Minh nghiêm túc, trong căn cứ dị năng giả hệ kim, nhưng ai lợi hại như phụ nữ , các biện pháp an trong căn cứ đủ, thật sự cần nhân tài như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-119-cam-on-loi-nhac-nho-cua-co.html.]
Chu Hữu An thể thấy tiếng lòng của Triệu Thắng Minh, khỏi liếc mắt một cái, nhưng vẫn gì.
Giản Duyệt lời thật giả, nhưng hôm qua cô để ý thấy trong đội của họ già, cũng trẻ em, chắc là do họ cứu giúp, tạm thời coi là một lương tri .
Lúc Giản Duyệt mới : “Nếu lòng cứu giúp , khuyên một câu, từ bỏ căn cứ đó của , hãy đến căn cứ lớn. Căn cứ của càng đông , sẽ càng thu hút nhiều tang thi, bảo vệ tất cả .”
Người khác thánh phụ liên quan đến cô, cùng là con , cô chỉ cho một lời khuyên, đối phương , cô cũng quản .
Triệu Thắng Minh ngẩn , nghiêm túc : “Cảm ơn lời nhắc nhở của cô.”
“Mau , đừng phiền .”
Giản Duyệt quát một tiếng.
Lần Triệu Thắng Minh dây dưa nữa, im lặng rời .
Mất một lúc thu dọn đồ đạc, nhóm của Giản Duyệt rời .
Trong xe tải vẫn là Giản Duyệt và Chu Hữu An, Đàm Triết Văn và Thẩm Tuệ Quyên, Giản Á Hoành, cùng với An Tĩnh ở thùng xe .
Đàm Triết Văn vẫn thăng cấp, nhưng cảm thấy sắp , đang tranh thủ thời gian để tu luyện.
Giản Duyệt ý định bồi dưỡng cho một trợ giúp, khi tình hình đường xá phức tạp, Giản Duyệt để Chu Hữu An lái xe.
Xe tải thật khó lái, chỉ là quen lái xe con sẽ quen, lái nhiều sẽ quen.
Giản Duyệt định đường cũ, con đường đó đúng là một con đường tương đối an .
Vì mất chút thời gian, vòng về ngoại ô phía bắc huyện thành, về phía thành phố.