Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 117: Hai Mươi Lít Nước

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:52:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cậu tìm vài cái thùng đựng nước đến đây.”

 

Giản Duyệt đầu với Chu Hữu An, cố ý gọi tên .

 

Đôi khi tên cũng là một cách bảo vệ, đối mặt với lạ, sự cảnh giác cần thể thiếu.

 

Chu Hữu An hiểu ý, giả vờ lấy bốn cái thùng nhựa từ trong nhà , mang ngoài.

 

Thùng nhựa chính là những bình nước khoáng dung tích lớn dùng hết đó, mỗi bình đúng năm lít.

 

Giản Duyệt liếc những chiếc thùng đặt đất, : “Vậy thì hai mươi lít nước , cũng khó các .”

 

Khóe miệng Triệu Thắng Minh giật giật.

 

Cầm s.ú.n.g uy h.i.ế.p mà gọi là khó, ha ha, hôm nay mở mang tầm mắt.

 

Giản Duyệt hiệu cho Chu Hữu An lùi , mở cửa xách thùng , tủm tỉm: “Đổ đầy , cảm ơn.”

 

Triệu Thắng Minh đẩy phụ nữ đang trốn lưng : “Đi .”

 

Giản Duyệt chợt bừng tỉnh, đột nhiên còn cảm thấy tiếc nuối nữa.

 

Có một kẻ ngốc như trong đội, dù là dị năng giả hệ thủy, cô cũng chịu nổi cái miệng đó, thật khó họ .

 

Ánh mắt Giản Duyệt Triệu Thắng Minh trở nên đồng cảm.

 

Triệu Thắng Minh vô cùng khó hiểu, khá cạn lời, cuối cùng gì, chỉ mong mau ch.óng đưa nước cho phụ nữ để kết thúc chuyện .

 

Đây là chuyện quái gì ?

 

Sao tống tiền hai mươi lít nước một cách khó hiểu như thế?

 

Người phụ nữ mất một lúc mới đổ đầy một thùng nước, đổ đầy thùng khác, ngẩng đầu Triệu Thắng Minh với vẻ mặt vô tội: “Em nước nữa.”

 

Triệu Thắng Minh cau mày, vui: “Chỉ từng thôi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-117-hai-muoi-lit-nuoc.html.]

 

Anh dùng bao nhiêu tinh hạch để nâng cô lên dị năng giả cấp một, kết quả chỉ từng nước?

 

“Xin , ban ngày em dùng một ít .” Người phụ nữ vô cùng tủi xin .

 

Triệu Thắng Minh Giản Duyệt, hỏi với giọng thương lượng: “Có thể…”

 

Không đợi Triệu Thắng Minh xong, Giản Duyệt cắt ngang luôn: “Anh hỏi nó xem nó đồng ý .”

 

Cái “nó” đương nhiên là khẩu s.ú.n.g trong tay cô.

 

Động tĩnh bên quá lớn, cô thấy tiếng của Thẩm Tuệ Quyên và Giản Á Hoành, hai chắc đ.á.n.h thức, bây giờ cô kiên nhẫn để dây dưa với họ.

 

Triệu Thắng Minh nghiến răng: “Lấy hai thùng nước xe xuống.”

 

mang theo dị năng giả hệ thủy, họ ngoài cũng thu thập nước khoáng, xe đương nhiên hàng.

 

Nghe Triệu Thắng Minh , phụ nữ đang xổm đất đột nhiên ngẩng đầu lên, trừng mắt Giản Duyệt với ánh mắt độc địa: “Đều tại cô, đồ đàn bà độc ác, cô dựa mà đòi nhiều nước như ? Cô nước đủ cho bao nhiêu chúng uống trong bao lâu ?”

 

“Đây là nước đổi lấy lưỡi của cô ? Nước và lưỡi, cô tự chọn, ép cô. Hơn nữa ngay từ đầu, là cô gây sự với , bảo cô , cô cứ nhất quyết cửa nhà lải nhải, lưỡi của cô, cô nỡ. Cô thiếu một cái lưỡi cũng c.h.ế.t, cô xem cô đáng ?” Giản Duyệt lườm cô gái một cái, “Cô xem cô xinh như , chỉ là thừa một cái lưỡi, lưỡi thì bao, một bình hoa xinh , đàn ông thấy đều thích.”

 

“A! Tao g.i.ế.c mày! Đồ đàn bà độc ác!”

 

Người phụ nữ hét lên lao về phía Giản Duyệt, còn vì động tác dậy quá mạnh mà đổ một bình nước khoáng đổ đầy.

 

Giản Duyệt đẩy phụ nữ , vội vàng đỡ bình nước khoáng dậy.

 

May mà miệng bình nhỏ, nước chảy nhiều.

 

Trong mạt thế, tài nguyên nước quá quý giá, Giản Duyệt chỉ nhắm chứ nhắm nước, chỗ nước thật đáng tiếc.

 

Triệu Thắng Minh ôm lấy phụ nữ suýt ngã, thấy chỗ nước đổ, ngọn lửa giận trong mắt lập tức bùng lên: “Quậy đủ ?”

 

là dị năng giả hệ thủy hiếm , nhường nhịn cô , nghĩa là cô thể gì thì .

 

 

Loading...