Mạt Thế Đừng Quấy Rầy Tôi Cá Mặn - Chương 1: Trọng Sinh, Mùi Lẩu Cay Và Hai Giờ Cuối Cùng
Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:47:42
Lượt xem: 8
Giản Duyệt đ.á.n.h thức bởi một mùi lẩu cay nồng nàn đến mức ứa nước miếng.
Mạt thế trôi qua chín năm, Giản Duyệt sớm quên mất mùi vị của thức ăn bình thường. Trong ký ức sâu thẳm của cô chỉ còn loại rễ cây do dị năng giả hệ Mộc tại căn cứ thúc sinh, hương vị đắng chát, cực kỳ khó nuốt.
Mở mắt , xung quanh là căn phòng quen thuộc, cô đang sàn nhà.
Giản Duyệt dậy, đẩy cửa bước khỏi phòng. Mùi lẩu càng thêm nồng đậm, khiến cô thèm đến mức suýt chảy nước miếng.
Mẹ Giản - Thẩm Tuệ Quyên từ trong bếp , thấy Giản Duyệt liền : “ là con mèo ham ăn, ngửi thấy mùi thơm nên mò hả? Bố con uống rượu với bạn , hôm nay hai con ăn, mặc kệ ông .”
Ti vi trong phòng khách đang chiếu chương trình ẩm thực mà cả nhà đều thích xem, cứ đúng sáu giờ chiều hàng ngày là phát sóng.
Giản Duyệt chút ngẩn ngơ. Cô mới đại quân thú biến dị nhấn chìm, ngờ mắt nhắm mở , thế mà về quá khứ!
Giản Duyệt lén c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi.
Ui da!
Đau thật! Xem là mơ.
Giản Duyệt lập tức xoay , chạy về phòng tìm điện thoại. Trên màn hình hiển thị ngày 13 tháng 9, lúc 6 giờ 24 phút tối. Chỉ còn đầy hai tiếng nữa là mạt thế bắt đầu!
Tim Giản Duyệt thắt , đau đớn chút cạn lời. Vốn tưởng c.h.ế.t là giải thoát, kết quả sống một đời. Những ngày tháng tối tăm ánh mặt trời, tang thi đầy đất , cô thực sự sống đủ !
về , còn nhà chăm sóc, thôi thì bước nào tính bước .
Giản Duyệt cảm nhận nguồn dị năng dồi dào trong cơ thể, đời , cô nhất định sẽ bảo vệ cho gia đình!
tiên, gọi ông bố đang ở bên ngoài về nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-dung-quay-ray-toi-ca-man/chuong-1-trong-sinh-mui-lau-cay-va-hai-gio-cuoi-cung.html.]
Giản Duyệt bước , giọng điệu gấp gáp nghiêm túc: “Mẹ, mau gọi bố về , con chuyện cực kỳ quan trọng tuyên bố, bảo ông lập tức, ngay và luôn về nhà!”
Thẩm Tuệ Quyên khó hiểu: “Chuyện gì mà quan trọng thế, đợi bố con ăn xong về ?”
“Không . Mẹ cứ bảo với ông là con gái rượu bắt nạt, bảo ông về ngay!”
Giản Duyệt bịa chuyện, tới cửa, giày, xách theo chiếc xe đẩy nhỏ mà Thẩm Tuệ Quyên thường dùng khi mua đồ nặng, lao khỏi nhà.
Thẩm Tuệ Quyên vẻ mặt mờ mịt, nhưng vẫn gọi điện cho bố Giản là Giản Á Hoành.
Giản Duyệt thang máy xuống lầu. Khu nhà cô ở khá nhiều khu dân cư, đối diện bên đường là một siêu thị lớn. Thời gian còn nhiều, cô tranh thủ mua một ít vật tư.
Đầu tiên, Giản Duyệt mua gạo, mì, mì gói, xúc xích, dưa cải muối, đó đặc biệt chọn ba con d.a.o c.h.ặ.t xương. Kích thước tương đương d.a.o phái bình thường nhưng chất liệu hơn, cầm đầm tay hơn.
Quốc gia quản lý s.ú.n.g đạn và d.a.o cụ nghiêm ngặt, khi mạt thế ập đến, công cụ hữu dụng nhất chính là b.úa, d.a.o phay, xẻng sắt. Còn gậy bóng chày thì đóng thêm đinh dài, cải tiến thành dạng gậy lang nha bảng mới thuận tiện g.i.ế.c tang thi.
Giản Duyệt về đến nhà, bỏ đồ xuống, vội vàng hỏi: “Bố con về ?”
“Ông bảo sẽ về ngay.”
Thẩm Tuệ Quyên chỉ kịp trả lời một câu thì thấy Giản Duyệt lao cửa.
Nghe Giản Duyệt cũng yên tâm phần nào. Khoảng cách đến mạt thế vẫn còn chút thời gian, bố cô lập tức chạy về thì chắc là kịp.
Kiếp vẫn luôn tin tức của bố, là do mất điện thoại lành ít dữ nhiều, tóm là mất liên lạc .
Giản Duyệt đến siêu thị thứ hai, mua rau tươi, thịt, trứng gà, sữa bột, đồ hộp, gia vị, còn thuận tay lấy thêm một ít bật lửa, đèn pin, d.a.o gọt hoa quả.
Về đến nhà, vẫn thấy bóng dáng Giản Á Hoành , Giản Duyệt bắt đầu sốt ruột: “Bố con vẫn về ạ?”