Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 99

Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:48:41
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nào việc nào đến chỗ công chúa cũng đều là kết quả không thể tưởng tượng nổi. ...

Sở Du Ninh bỏ xe ngựa, ngồi trên xe lương đầu tiên, lắc lư chân, sờ trái sờ phải túi lương, nội tâm thỏa mãn không thôi.

A Quy cũng đòi ngồi trên một xe lương, tưởng tượng mình là một vị tướng thắng trận trở về, mặt mũi hớn hở.

Từng xe lương được chở về phủ tướng quân, làm chấn động cả kinh thành.

Đại phu nhân nhận được tin, dẫn Nhị phu nhân và Tam phu nhân ra ngoài, nhìn thấy lương thực dài đến mức không thấy điểm cuối, chỉ cảm thấy cảnh tượng này còn hoành tráng hơn cả tướng sĩ xuất chinh.

"Đau không?" Nhị phu nhân véo tay Tam phu nhân.

Tam phu nhân che miệng cười nhẹ: "Nhị tẩu, sao người không hỏi A Quy."

Nhị phu nhân ngẩng đầu nhìn, thấy A Quy được Trình An bế từ trên xe lương xuống, ôm thanh kiếm gãy của mình chạy đến mẫu thân, mặt mũi đỏ bừng vì nắng.

"Mẫu thân!"

A Quy nhào đến ôm chân Nhị phu nhân, bắt đầu kể chuyện mình cùng công chúa thẩm thẩm đi đánh trận.

Nhị phu nhân cười ôm lấy hắn, ánh mắt lướt qua thanh kiếm gãy trong tay A Quy.

Thanh kiếm gỗ này là Thẩm Nhị tự tay làm rồi nhờ người từ biên quan gửi về, không ngờ lại trở thành món quà đầu tiên hắn tặng cho con, cũng có thể là món quà cuối cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-99.html.]

A Quy từ hai tuổi đã cầm kiếm gỗ chơi, gỗ cũng không bền, đã sớm bị gãy, nàng ta còn sợ nhi tử khóc nhè, không ngờ hắn không khóc nháo, ngược lại còn cùng công chúa thẩm thẩm ra ngoài chơi cả nửa ngày, dường như còn rất vui vẻ.

Trước cửa phủ Trấn Quốc tướng quân cũng có không ít người dân đi đường vây quanh xem náo nhiệt, giọng nói của A Quy vừa non nớt vừa trong trẻo, đến chỗ kích động còn nói lắp, nhưng không ngăn được mọi người đoán ra diễn biến sự việc.

Mấy vị phu nhân nhìn nhau, đều cảm thấy phủ tướng quân đã hết thời vận rủi.

Lúc trước còn lo cưới một vị Phật về nhà, phải cẩn thận cung phụng, giờ xem ra là cưới được một vị phúc tinh.

Đợi Thẩm Vô Cữu được người khiêng từ trên xe ngựa xuống, Đại phu nhân tiến lên, vẫn còn vẻ mặt như mơ: "Lão tứ, lương hướng thật sự lấy lại được rồi sao?"

Muốn Hộ bộ vui vẻ lấy ra lương hướng là chuyện không thể, nếu bọn họ tấu lên, Hộ bộ sẽ khóc lóc cả ngày, nói quốc khố trống rỗng, hoặc nói là cho gán nợ trước, bảo là đang điều động ở các nơi, cuối cùng đưa đến biên quan cũng không được bao nhiêu, nếu bệ hạ hỏi đến, Hộ bộ cũng có lý do để nói là đã đưa rồi, chỉ là chưa đưa hết.

Chuyện liên quan đến tính mạng, quân Thẩm gia nào đợi được bọn họ dây dưa, chỉ có thể tự bỏ tiền mua lương.

Cũng giống như Hộ bộ nói, chiến sự liên miên, không chỉ lương thảo hao hụt lớn mà dược thảo cũng cần thiết, triều đình chậm trễ không phát lương hướng, chỉ có thể dựa vào Thẩm gia tự chống đỡ.

Thẩm Vô Cữu ngẩng đầu nhìn công chúa vẫn ngồi trên xe lương không nỡ xuống, cười gật đầu: "Nhờ phúc của công chúa."

Sở Du Ninh khoát tay: "Chuyện nên làm thôi, lương thực của ta thì đương nhiên là ta giữ."

Đại phu nhân càng nhìn công chúa càng thấy đáng yêu, cười tươi gọi nàng: "Công chúa mau xuống đi, trời nắng to rồi, cẩn thận cháy nắng."

"Không sợ."

Sở Du Ninh không để bụng đến chút nắng này, ở mạt thế vì sự thay đổi của môi trường, mặt trời còn độc hơn thế giới này rất nhiều, để sống sót, con người càng phải dầm mưa dãi nắng, nếu không thì mấy người ở đội Bá Vương Hoa cũng sẽ không ghen tị với người có làn da trắng nõn.

Loading...