Sở Du Ninh nhe răng cười, ra hiệu cho Trình An: "Đi theo, lấy lương."
Trình An nhìn về phía chủ tử của mình.
Thẩm Vô Cữu nói: "Còn không đi bảo vệ công chúa."
Trình An nghe xong liền cười toe toét, đáp lại rất to, bước nhanh vào trong.
"Thẩm Vô Cữu, ngươi..."
Văn Tranh tức giận đến run rẩy, chỉ vào Thẩm Vô Cữu: "Ngươi tưởng ngươi có thể toàn thân trở ra sao?"
Thẩm Vô Cữu cười khẩy: "Dù sao ta cũng không thể ra chiến trường, việc duy nhất còn có thể làm thay quân Thẩm gia là giúp họ đòi lương, sau này còn xin Văn đại nhân chỉ giáo."
Văn Tranh suýt nữa thì ngất đi, lúc này không biết đưa Thẩm Vô Cữu về kinh thành có phải là chuyện tốt hay không nữa.
Lục bộ công thử đều ở một nơi, nghe nói Trấn Quốc tướng quân và Du Ninh công chúa đến đòi lương, công chúa còn trực tiếp ném thủ vệ ra chơi, mọi người đều kinh ngạc.
Công chúa mới gả chưa được mấy ngày đã cầm đao g.i.ế.c đến Hộ bộ đòi lương? Quá khó tin!
Những người thạo tin đều biết Du Ninh công chúa trước thềm đại hôn, để không phải gả cho Trấn Quốc tướng quân đã treo cổ tự vẫn, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã đồng lòng rồi sao?
Văn Tranh thấy Sở Du Ninh dẫn người vào kho Thương Bẩm Phủ, muốn vào nhưng lại sợ bị công chúa ném ra ngoài, đến lúc đó mới là mất mặt.
Thẩm Vô Cữu hành động bất tiện cũng không vào gây rối, ung dung ngồi trên xe lăn, ánh nắng chiếu vào mặt hắn có chút hồng hào.
"Ngươi không khuyên công chúa sao?"
Bùi Diên Sơ đi theo sau xem náo nhiệt đến bên cạnh Thẩm Vô Cữu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-89.html.]
"Khuyên không được." Thẩm Vô Cữu nhắm mắt tắm nắng.
Bùi Diên Sơ:... Sao ta lại thấy là ngươi không muốn khuyên?
Hắn nhìn về phía Trần Tử Thiện đang đứng bên kia xem náo nhiệt: "Trần Tử Thiện cũng ở đó, ngươi có thấy không?"
Thẩm Vô Cữu mở mắt nhìn sang, Trần Tử Thiện mập mạp kia không giống với Trần Tử Thiện trong mơ, Trần Tử Thiện trong mơ gầy hơn nhiều, hình như đối xử với nữ nhân kia cũng không tệ, nếu không thì cũng không thể trong tình cảnh mọi người tự lo thân mình mà vẫn có thể cùng nữ nhân kia đi thu xác cho Thẩm gia.
Trong mơ, hắn đứng ở góc độ người ngoài cuộc nghe được đối thoại của bọn họ, nói rằng nữ nhân kia là Trần Tử Thiện mua về, Trần gia cũng sa sút, chỉ còn lại một mình hắn, trở thành thường dân, ngoại thất tan đàn xẻ nghé, cũng vì vậy mà khi vong quốc mới có thể thoát chết.
Bùi Diên Sơ khẽ cười đầy hứng thú, nhỏ giọng nói: "Nữ nhân ngươi bảo ta cướp về đã bị công chúa cướp về phủ tướng quân rồi."
Thẩm Vô Cữu ngạc nhiên nhìn Bùi Diên Sơ: "Chuyện gì đã xảy ra?"
Công chúa đến muộn là vì gặp người hắn muốn mua sao?
Nàng thật sự biết những chuyện sẽ xảy ra sau này? Nếu không thì sao lại trùng hợp như vậy?
Du Ninh công chúa này rốt cuộc là thế nào?
Thẩm Vô Cữu lần đầu tiên trong đời bị một người làm cho tâm thần bất an, đảo điên, trằn trọc, không thể đưa ra quyết định.
"Ngươi biết là mua của ai không? Là người Việt Quốc!"
"Ngươi càng không biết là công chúa đã đá bay Dự Vương của Việt Quốc, chỉ vì hắn nói muốn lấy công chúa đổi nữ nhân kia."
Bùi Diên Sơ nhớ lại cảnh tượng trên phố lúc nãy liền thấy hả hê, hắn nhìn Thẩm Vô Cữu cười, muốn biết Thẩm Vô Cữu nghe xong sẽ có biểu cảm gì.
Thẩm Vô Cữu có thể có biểu cảm gì chứ, hôm qua sau khi công chúa ném Văn Nhị công tử ra xa, lại đá bay thống lĩnh cấm quân, còn khiến bệ hạ tức đến mức không biết mắng thế nào, lúc này còn cầm đao g.i.ế.c đến Hộ bộ, giờ nghe nói nàng đá bay vương gia Việt Quốc cũng không có gì bất ngờ.