Trình An tiến lên che chắn trước người Sở Du Ninh.
Sở Du Ninh nhìn nữ nhân bị đẩy ngã xuống đất, nàng ta mặc váy quây bằng lụa, bên ngoài khoác một chiếc áo lụa màu tím nhạt, lớp áo mỏng manh có thể nhìn thấy làn da trắng như tuyết bên trong.
Nàng thấy bộ quần áo này còn mát mẻ và hở hang hơn nhiều so với quần áo lót nàng mặc. Hơn nữa, n.g.ự.c to m.ô.n.g cong, da trắng dáng đẹp, là mẫu phụ nữ mà các thành viên đội Bá Vương Hoa ngưỡng mộ.
Đây không phải là ăn vạ chứ?
Lúc này, một nam nhân bụng phệ mặc áo gấm màu tím sẫm đi ra, cùng đi còn có hai công tử ăn mặc lộng lẫy.
Trình An nhìn thấy Lễ bộ lang trung đi theo sau họ, đồng tử giãn ra.
Lúc này hắn lại muốn công chúa đi quấy nhiễu Hộ bộ rồi.
"Nữ nhân này một lượng bạc là có thể mua được, có ai dám mua không?" Nam nhân bụng phệ vênh váo rao hàng.
Hắn ta vừa dứt lời, nữ nhân đã uyển chuyển ngồi dậy, bày ra tư thế của một món hàng, hoàn toàn không thấy có chút miễn cưỡng nào.
Sở Du Ninh biết rằng trên thế giới này có buôn bán người, có người tự nguyện, cũng có người bị ép buộc, theo nàng thấy, mua về còn phải tốn lương thực nuôi, không tốt.
Nàng bắt đầu tính toán trong lòng, một lượng bạc có thể mua được bao nhiêu cân lương thực, nhưng đám đông vây xem đã có không ít người rục rịch rút hầu bao.
Một lượng bạc rẻ như vậy, cho dù là một bà lão cũng lời rồi, huống hồ lại là một cô nương như hoa như ngọc.
Trong đám đông có mấy công tử trên người nồng nặc hương son phấn đi vào trêu chọc, một người nghe nói nữ nhân trên mặt đất chỉ cần một lượng bạc là có thể mua được, lập tức muốn bỏ tiền ra mua.
Người bạn đồng hành kéo hắn lại: "Ngươi không muốn sống nữa sao, đó là người Việt Quốc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-79.html.]
Người Việt Quốc đến Khánh Quốc làm càn, không ai dám đắc tội, nếu chịu thiệt thì triều đình cũng sẽ không làm chủ cho bọn họ.
"Sao thế? Khánh Quốc nghèo đến mức một lượng bạc cũng không bỏ ra được mua một nữ nhân sao? Hay là... không dám hả? Ha ha!"
Người sáng mắt đều biết rằng đây là người Việt Quốc cố ý dùng cách này để làm nhục Khánh Quốc, một lượng bạc có thể mua được mỹ nhân nhưng không một người Khánh Quốc nào dám mua, bởi vì đây là người Việt Quốc bán.
Sở Du Ninh nghe nói là người Việt Quốc, nhớ lại lời hôn quân hôm qua bảo nàng ngoan ngoãn trốn ở phủ tướng quân, không khỏi có chút tò mò người Việt Quốc đáng sợ đến mức nào.
Nàng ngẩng đầu nhìn lại, vẫn là một đôi mắt một cái mũi một cái miệng, nếu nói có gì khác biệt thì chính là hơi xấu.
Nàng lắc đầu, người Việt Quốc đã ức h.i.ế.p đến mức này rồi, ngoài vũ khí không bằng người, còn có triều đình không đủ cứng rắn.
"Người Khánh Quốc quả nhiên vẫn là đồ hèn nhát, mỹ nhân rẻ như vậy mà cũng không dám mua."
Công tử đứng sau nam nhân bụng phệ cười lớn chế nhạo.
Không dám mua nhưng dám cướp.
Sở Du Ninh đang nghĩ xem nếu mang nữ nhân này về có thể để nàng ta làm gì thì đã có người giành nói trước nàng.
"Hừ, tiểu gia ta mua!"
Một thỏi bạc rơi xuống đất, lăn đến chân người Việt Quốc.
Một nam tử hơi béo phì bước vào với dáng vẻ lảo đảo, trên mặt còn lưu lại sắc đỏ của cơn say.
"Trần Tử Thiện, ngươi cho rằng nữ nhân Khánh Quốc không thể mang thai con ngươi, định để nữ nhân Việt Quốc sinh con cho ngươi sao?"
Gã công tử bột vừa định mua lúc nãy cười lớn.