Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 70

Cập nhật lúc: 2025-03-23 14:47:17
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Du Ninh uống cháo gạo thơm nồng sánh mịn, nhớ đến năm trăm cân gạo hôm qua nàng lấy được từ hoàng cung, trong lòng hào hứng.

Đây là gạo trắng tinh, nếu ở mạt thế có thể khiến đội Bá Vương Hoa bị các đội dị năng khác ghen tị đến chết.

"Ma ma, có phải ngươi từng nói của hồi môn của ta có ruộng đất không? Bán hết ruộng đất đi, lấy tiền bán được mua lương thực."

Vạn nhất thật sự vong quốc, ruộng đất sẽ không còn là của nàng nữa, lương thực nhìn thấy được vẫn chắc chắn hơn.

Trương ma ma giật mình: "Công chúa có phải đã nghe nói về tình hình của phủ tướng quân rồi không, cho nên định mua lương thực giúp đỡ phủ tướng quân?"

"Hả?"

Sở Du Ninh ngẩng đầu: "Phủ tướng quân có tình hình gì? Tại sao ta phải mua lương thực giúp phủ tướng quân?"

"Vậy hôm qua công chúa vì sao xin bệ hạ năm trăm cân gạo?"

"Vì ta muốn ăn, ăn không hết thì tích trữ."

Trương ma ma bị câu trả lời này của nàng làm nghẹn họng: "Công chúa e là không biết, Thẩm gia vẫn luôn nuôi dưỡng những binh lính già yếu tàn tật không có nơi nào để đi, một hai năm thì không sao, nhưng nếu cứ kéo dài như vậy, gia đình lớn đến mấy cũng không chịu nổi, huống hồ Thẩm gia từ khi khởi nghiệp đến đời phò mã cũng chỉ mới bốn đời."

"Binh lính sau khi xuất ngũ không phải do triều đình quản lý sao?"

Nguyên chủ là công chúa, chỉ cần chịu trách nhiệm xinh đẹp là được, những chuyện này nàng nghe cũng chưa từng nghe tới.

"Triều đình ngay cả lương thực còn không đủ, làm gì còn thừa để bố trí cho những binh lính tàn tật không nơi nương tựa, gặp được tướng lĩnh tốt thì có thể được một khoản tiền trợ cấp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-70.html.]

"Những binh lính già yếu kia trở về quê hương nếu gặp được người thân, vừa hay vết thương không quá nặng thì còn có thể làm việc; nhưng nếu gặp phải người keo kiệt, lại bị cụt chân cụt tay, không làm được gì thì còn đường sống nào nữa."

Sở Du Ninh nhìn một bàn đồ ăn sáng đột nhiên không còn thấy ngon miệng.

Không ngờ thế giới này lại đối xử với những quân nhân bị thương như vậy, không có những người này liều c.h.ế.t trên chiến trường thì làm gì có cuộc sống bình yên.

"Thẩm gia làm rất tốt." Sở Du Ninh gật đầu khen ngợi.

Nếu chỉ làm một hai năm để thu phục lòng quân thì không đáng khen, nhưng nếu kiên trì làm mãi, có thể thấy là thật lòng vì những người đó.

Những việc này vốn là trách nhiệm của triều đình.

"Đúng là rất tốt nhưng cũng sắp không thể kiên trì được nữa rồi. Hôm qua sau khi người và phò mã vào cung không lâu, phủ tướng quân có một lão binh đến, thảm lắm, đôi giày hở cả ngón chân, gầy trơ xương, một bên tay áo trống không, không biết còn tưởng là người tị nạn từ đâu đến."

"Điều khiến nô tì bội phục nhất là Đại phu nhân nghe nói là lão binh đến từ huyện Định An, không hề chê bai, xem xong hộ tịch liền nghênh đón vào phủ, gọi người đun nước tắm rửa, chuẩn bị thức ăn nóng, nô tì thấy nam tử bốn mươi năm mươi tuổi đó lập tức đỏ hoe vành mắt."

Sở Du Ninh cuối cùng cũng hiểu được tình hình phủ tướng quân mà Đại phu nhân nói là tình hình gì, thiếu lương thực!

Nhưng đó là số lương thực đầu tiên nàng có được sau khi đến thế giới này, còn chưa kịp ăn!

Ở mạt thế, người đáng thương nhiều vô kể, nàng tưởng mình đã mất đi lòng thương người từ lâu rồi.

Sở Du Ninh buông đũa.

Trương ma ma giật mình: "Công chúa sao lại ăn ít thế?"

Loading...