Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 565

Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:20:45
Lượt xem: 16

Vì vậy, Sở Du Ninh nói là làm, còn không để người khác giúp.

Cảnh Huy Đế sợ Sở Du Ninh chọc thái hậu tức c.h.ế.t nên vội vàng chạy đến, dù sao thái hậu cũng là mẹ ruột của ông ta, bà nội của khuê nữ, nếu thực sự chọc tức c.h.ế.t thì không phải ông ta dung túng là có thể nói cho qua được.

Kết quả là khi ông ta đến Vĩnh Thọ Cung lại thấy khuê nữ đang dùng hai tay nắm chặt một con cá vàng béo ú trơn tuột, trên mặt còn bị đuôi cá b.ắ.n không ít nước, cười như con gái ngốc nhà địa chủ vậy.

Cảnh Huy Đế thấy Vĩnh Thọ Cung vẫn bình thường, bên trong cũng yên tĩnh, ông ta thở phào nhẹ nhõm, đi về phía khuê nữ ngốc nhà mình: "Du Ninh, không được ăn cá vàng."

Những người còn lại vội vàng hành lễ.

Sở Du Ninh biết những thứ nuôi trong cung đều quý giá, nàng giấu con cá ra sau lưng: "Ta nói nó ăn được là ăn được."

Cảnh Huy Đế bị hành động này của nàng chọc cười: "Cá vàng dùng để ngắm, không ngon."

"Ta thấy người nói vậy là vì không muốn ta ăn."

Cảnh Huy Đế lại muốn tìm Thẩm Vô Cữu, không thể giải thích thông với nàng.

"Được được được, ngươi mang về là biết trẫm có lừa ngươi không." Ông ta biết càng không cho nàng ăn, nàng càng không tin, vậy thì cứ để nàng ăn.

Sở Du Ninh bóp miệng con cá vàng, thấy có thể dùng cỏ xâu lại, bèn bứt một cành cây dài ở bên hồ xâu từ mang cá đến miệng, sau đó lại bắt thêm hai con nữa, còn cố tình bắt những con béo nhất, dùng cỏ xâu lại với nhau, những con cá vàng có màu sắc khác nhau dưới ánh nắng phản chiếu càng thêm rực rỡ.

"Phụ hoàng, ta về trước đây, nếu ngon con sẽ đến bắt nữa."

Cảnh Huy Đế:...

Ông ta có nên cân nhắc cho người lấp hồ hay không, hoặc là cho người đổi cá vàng thành cá có thể ăn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-565.html.]

Khi Sở Du Ninh chuẩn bị rời đi, nhớ đến lời mình nói với Khương Trần hôm đó, nhìn về phía Sở Hàm Nguyệt: "Ngươi thích Khương Trần không?"

Mặt Sở Hàm Nguyệt đỏ bừng ngay lập tức, xấu hổ cúi đầu vặn khăn tay, có ai hỏi như vậy không.

Cảnh Huy Đế cau mày: "Khương Trần? Thư sinh bên cạnh ngươi đó ư? Người từng làm lão sư của Tiểu Tứ?"

Sở Du Ninh gật đầu: "Đúng vậy, hắn thích khuê nữ của người, người cũng khá tốt."

"Người tốt là được rồi sao?" Cảnh Huy Đế trừng mắt nhìn nàng: "Ngươi mau mang cá về đi, nếu không c.h.ế.t rồi ăn không ngon."

Các cung phi:...

Lần đầu tiên các cung phi trực tiếp đối mặt với sự sủng ái của bệ hạ dành cho Du Ninh công chúa, quả thực là... không thể nói nên lời, đến cả cá cũng lo lắng không ngon.

Cá mới là chuyện lớn, Sở Du Ninh lập tức quên chuyện làm mối, trước khi đi còn không quên nói với Nhị công chúa rằng sẽ tặng nàng một con gà để bồi bổ sức khỏe.

Nhị công chúa:... Đường đường một công chúa tặng quà chỉ tặng một con gà thôi sao?

Cảnh Huy Đế xua tay cho tất cả mọi người lui xuống, vào điện xem thái hậu.

Thái hậu vốn định nằm trên giường giả bệnh, kết quả vừa nhắm mắt lại thì bắt đầu gặp ác mộng.

Khi Cảnh Huy Đế đến, thái hậu vẫn đang lẩm bẩm trong miệng những lời không nên nói, vì vậy ma ma thân cận mới không dám để người khác vào.

"Không phải ta, không phải ai gia... Thẩm tướng quân đừng tìm ta..."

"Vì sao ai gia phải hối hận, ai gia vì mình tìm đường sống thì có gì sai? Nếu sai thì cũng là lỗi của tiên đế!"

"A! Không, không phải ai gia, là hoàng đế... là hoàng đế hại Thẩm gia các ngươi, các ngươi đi tìm hắn!"

Loading...