Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 557
Cập nhật lúc: 2025-03-29 08:20:30
Lượt xem: 8
Thẩm Vô Cữu sửng sốt, nếu không phải ánh mắt tò mò của Sở Du Ninh quá nghiêm túc, hắn thực sự sẽ cho rằng nàng mượn cớ này để trêu chọc hắn.
Nhưng mà cho dù không phải cố ý, hắn cũng bị trêu chọc rồi.
Không đợi hắn đồng ý, đôi môi mềm mại thơm tho đã áp lên, trong nháy mắt, toàn thân hắn sôi sục.
Hai người tuy đã hôn nhau không biết bao nhiêu lần nhưng Thẩm Vô Cữu sợ không kiềm chế được, cơ bản rất ít khi đi sâu, Sở Du Ninh lại không phải tính cách ngượng nghịu, có thể nói nàng tò mò về mọi thứ, thích khám phá, ví dụ như hôn, lần này nàng chủ động, gần như hoàn toàn sao chép lại cách Thẩm Vô Cữu thường hôn nàng, trước tiên là phác họa hình dạng đôi môi ấm áp, sau đó dùng đầu lưỡi đẩy ra, thăm dò quấn lấy.
Nhưng mà nàng còn chưa kịp đẩy, Thẩm Vô Cữu đã mở miệng đón nàng vào.
Môi lưỡi quấn lấy nhau một hồi, Thẩm Vô Cữu buông Sở Du Ninh xuống, áp trán vào trán nàng, giọng khàn khàn: "Nếm được mùi gì không?"
Sở Du Ninh chớp mắt: "Quên cảm nhận rồi."
Hôn quá nhập tâm, quên mất là mình định nếm mùi rượu.
Thẩm Vô Cữu cười hôn lên trán nàng: "Vậy lần sau để nàng cảm nhận cho kỹ."
Nói xong hắn gọi Trình Hựu tới, Trình An bị hắn để lại Tân Hưng Thành để xử lý công việc, Tân Hưng Thành là tên mới mà thánh thượng đặt cho kinh đô Việt Quốc, không thể cứ gọi mãi là Việt Quốc Việt Quốc được.
Sau khi hắn trở về, Trình Hựu lại theo hắn vào cung hầu hạ.
Vừa rồi Trình Hựu thấy công chúa nhảy vào lòng chủ tử, hắn nhanh chóng lùi lại mười bước, đồng thời quay lưng đi, phi lễ chớ nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-557.html.]
Thẩm Vô Cữu cầm hộp thức ăn từ tay Trình Hựu: "Đây là bệ hạ đặc biệt dặn người chuẩn bị cho nàng, đều là những món có trong tiệc mừng công."
Sở Du Ninh ôm hộp thức ăn, ngẩng mặt cười rất ngọt: "Có câu nói thế nào nhỉ, chỉ có cha là hiểu con."
Thẩm Vô Cữu xoa đầu nàng, có thể nhớ câu này, chứng tỏ nàng từ tận đáy lòng coi Cảnh Huy Đế là cha, Cảnh Huy Đế tuy miệng thì chê bai nhưng cũng rất nhớ thương nàng.
May mà kết cục là Thẩm gia không trở mặt thành thù với Cảnh Huy Đế, không khiến nàng khó xử. ...
Hai người vừa vào viện tử thì bị cục bột đang chơi trong viện phát hiện.
Trước đó cục bột bị Trương ma ma ngăn không cho ra ngoài tìm tỷ tỷ, lúc này thấy nàng lập tức chạy tới rất phấn khích, phía sau cũng có rất nhiều người hầu đi theo.
Lúc cục bột tám tháng đã có thể tự bò khắp nơi, bây giờ biết đi biết nói càng không chịu ở yên, lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ra ngoài chơi, nhổ mấy bông hoa ngắt mấy ngọn cỏ cũng vui vẻ, trước khi Thẩm Vô Cữu trở về còn làm ầm lên đòi về Quỷ Sơn nhổ gà con, nhặt trứng.
Cục bột thấy Sở Du Ninh lập tức bước những bước chân ngắn ngủn xông tới, chạy còn chưa vững, thường khiến người ta lo lắng nó sẽ ngã.
Đi đến trước mặt, nó dừng lại, mở to đôi mắt như hạt thủy tinh nhìn qua lại giữa Sở Du Ninh và Thẩm Vô Cữu, vừa như tò mò, vừa như phân biệt xem họ là ai.
"Tỷ tỷ..."
Cuối cùng cục bột vẫn thích chơi với tỷ tỷ hơn, nhào tới ôm chân, để lộ hàm răng sữa nhỏ đáng yêu.
Sở Du Ninh bế nó lên hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, lại vùi vào cổ hít hà mùi sữa, khiến cục bột cười khúc khích.
Hít xong cục bột, Sở Du Ninh chỉ vào Thẩm Vô Cữu hỏi: "Đây là ai?"