Anh Quốc Công sa sầm mặt, lúc hoàng hậu còn sống vẫn nguyện ý qua lại với Anh Quốc Công phủ, thậm chí còn từng nghĩ đến việc gả công chúa vào Anh Quốc Công phủ, sau khi hoàng hậu mất, Du Ninh công chúa cũng muốn thân thiết với nhà bọn họ, sao lúc này lại nhắm vào Anh Quốc Công phủ rồi, có phải hoàng hậu trước khi lâm chung đã nói gì với nàng không, hoặc là Trương ma ma đã thủ thỉ gì đó với nàng?
"Anh Quốc Công, hiện tại không phải lúc các ngươi nhận mặt họ hàng."
Tần các lão lên tiếng nhắc nhở đừng quên mục đích gọi người đến.
Cảnh Huy Đế cũng không ngờ khuê nữ lại không thân với nhà ngoại tổ, có chuyện gì mà ông ta không biết không?
Cảnh Huy Đế lại một lần nữa nhìn về phía Thẩm Vô Cữu mặt mày tái nhợt.
Trên mặt không có sẹo, khuôn mặt từng trải qua mưa gió chiến trường càng thêm anh tuấn mê người, rất tốt.
Mặc dù bị thương không thể đứng dậy nhưng cũng có thể thấy thân hình rắn chắc, không tệ.
Nghĩ đến vết thương của hắn, lại nhìn khuê nữ như hoa như ngọc đứng bên cạnh, trong lòng Cảnh Huy Đế hối hận, chẳng lẽ thật sự ứng với lời đồn bên ngoài, nữ tử gả vào Trấn Quốc tướng quân phủ nhất định sẽ thủ tiết?
Du Ninh thủ tiết lúc trượng phu còn sống chẳng phải cũng là thủ tiết sao?
"Nếu Du Ninh nguyện ý ở bên cạnh phụ hoàng nhiều hơn, vậy đứng sang một bên chờ đi." Cảnh Huy Đế nhất thời mềm lòng liền cho người ở lại.
Sở Du Ninh:... Hôn quân này còn rất giỏi tự mình bổ não, tự mình chữa lành.
Bệ hạ đã quyết định, những người khác dù không vui cũng không tiện phản bác, đừng thấy Cảnh Huy Đế ngày thường không thích quản chính sự, ông ta mà hôn quân thì cũng không ai làm gì được, nhưng hôn quân trong chuyện nhỏ thế này vẫn có thể chấp nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-53.html.]
"Bệ hạ, Thẩm tướng quân đã đến, có phải nên để hắn giải thích với lão thần một câu không?" Anh Quốc Công chắp tay.
"Xin bệ hạ làm chủ cho thần!"
Anh Quốc Công thế tử cúi mắt, trong mắt đầy vẻ tàn nhẫn, dám chặt đứt chân hắn, hắn nhất định phải khiến Thẩm Vô Cữu trả giá.
"Trẫm nghĩ Thẩm tướng quân cũng biết vì sao gọi ngươi đến đây, trẫm cho ngươi cơ hội biện giải."
Cảnh Huy Đế chịu đựng ánh mắt tử thần của khuê nữ, hỏi Thẩm Vô Cữu.
Ông ta cảm thấy giữ Du Ninh lại là một sai lầm, trong số những người có mặt chỉ có nàng dám nhìn thẳng vào thánh nhan, còn mang theo cả vẻ uy hiếp, khiến ông ta có cảm giác muốn sai người đuổi nàng ra ngoài ngay tức khắc.
Ông ta biết khuê nữ đang trách mình, đừng nói là ông ta không thiên vị con rể, trong buổi thiết triều sáng nay ông ta cũng đã phản đối mọi ý kiến, muốn đợi Thẩm Vô Cữu tỉnh lại rồi nói tiếp, ai ngờ Anh Quốc Công thế tử vừa về kinh đã vào cung làm loạn, đòi ông ta làm chủ, nội các cũng đến thúc giục xử lý chuyện này.
Thẩm Vô Cữu sau khi tỉnh lại từ giấc mơ đó hận không thể c.h.é.m hôn quân này thành ngàn mảnh, nhưng lúc này vẫn che giấu rất tốt.
"Bệ hạ, Anh Quốc Công thế tử vi phạm quân lệnh, dẫn đến cửa khẩu thất thủ, còn tự ý đổi vũ khí của binh lính, khiến quân ta thương vong thảm trọng, suýt nữa thì chiến bại. Nếu xử lý theo quân pháp, thần g.i.ế.c c.h.ế.t hắn cũng được."
Tiếp đó, Thẩm Vô Cữu kể lại diễn biến trận chiến ngày hôm đó.
Nhan Hồi Quan chia thành nhiều cửa khẩu.
Hôm đó, Tuy Quốc phái hai đội quân định tấn công Quảng Dụ và Bình Hà, hắn nghi ngờ Tùy quân bố trí nghi binh, bèn chia quân làm ba đường, để một phó tướng và Thẩm Vô Cấu mỗi người dẫn năm vạn quân đến hai cửa khẩu, còn giao cho một phó tướng khác dẫn quân trấn giữ Tung Quan.