Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 495
Cập nhật lúc: 2025-03-28 06:23:38
Lượt xem: 12
"Còn không ra tay!" Lão hoàng đế hét lớn.
Sở Du Ninh tưởng rằng đối phương lại tung ra tuyệt chiêu gì, chỉ thấy trước mắt hoa lên, một người nhanh đến mức xuất hiện tàn ảnh xông về phía nàng.
Trong nháy mắt, nàng giữ c.h.ặ.t t.a.y đối phương định tiêm thuốc mê nàng, bốn mắt nhìn nhau.
Xem ra ngay cả Phúc Vương cũng không biết mình còn sót một con cá, mà con cá này hẳn là nguyên nhân khiến Lý Thừa Khí và Phan Vương kia c.h.ế.t một cách kỳ lạ.
Tốc độ nhanh đến mức người thường căn bản không bắt được bóng dáng, làm sao phát hiện ra là bị người giết.
Người này một thân hắc y, đeo một chiếc mặt nạ màu đen, đôi mắt sau chiếc mặt nạ lạnh lùng vô tình, chẳng khác gì những tử sĩ vô cảm kia.
Rõ ràng đối phương không ngờ Sở Du Ninh lại có thể bắt được tốc độ của hắn, sửng sốt một chút, tay kia rút d.a.o găm ra vung về phía cổ nàng.
Lão hoàng đế vốn tưởng rằng thắng lợi trong tầm tay, không ngờ Sở Du Ninh lại có thể ngăn được cả tốc độ như vậy, nếu cứ tiếp tục như thế, còn có cơ hội bắt được nàng không?
Ông ta ra lệnh cho tất cả tử sĩ đều xông lên quấn lấy nàng, không cho nàng có cơ hội thi triển năng lực khống chế.
Lúc này ông ta có chút hối hận, nàng còn lợi hại hơn ông ta tưởng, đã đánh giá thấp năng lực của nàng, người như vậy cho dù dùng thuốc mê nàng, dùng kim châm cũng không khống chế được, hơn nữa còn có thể bị phản công bất cứ lúc nào.
Cùng lúc đó, Sở Du Ninh tránh được d.a.o găm vung về phía cổ nàng, cũng giữ chặt lấy bàn tay đó, trực tiếp đá người kia ra xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-495.html.]
Người kia lộn một vòng trên không trung, quỳ một gối xuống đất, lại như gió như điện xông về phía Sở Du Ninh.
Sở Du Ninh vừa ứng phó xong một đợt tử sĩ, dị năng giả tốc độ kia lại xông lên, nàng dùng toàn bộ tinh thần lực.
Nàng không nhanh hơn hắn nhưng nàng có thể dùng tinh thần lực bắt được.
Hắn xông tới nàng liền đánh, động tác trên tay cũng vung ra tàn ảnh, cứ như đánh chuột chũi, đánh một phát trúng một phát.
Lại một lần nữa đá bay dị năng giả tốc độ kia, Sở Du Ninh nhìn đám tử sĩ đang ùn ùn kéo đến, cùng với tên lão hoàng đế Việt muốn bắt nàng, nàng nở nụ cười như một con bạc: "Ta không tin một lão già nua còn có thể lợi hại hơn tang thi cấp mười! Cút xuống cho ta!"
Sở Du Ninh trực tiếp bùng nổ tinh thần lực cấp mười một.
Nàng đứng đó, đao chỉ về phía lão hoàng đế, ánh mắt kiên định, y phục không gió mà bay, giọng nói thanh thuý hô lên khí thế phá tan chín tầng mây.
Tử sĩ đều bị lão hoàng đế hạ lệnh nâng cao cảnh giác, phong bế ngũ quan, dù là như vậy, trước tinh thần lực cấp mười một của Sở Du Ninh, chút ý chí này không đáng một kích.
Tinh thần lực bùng nổ tấn công không phân biệt, đám tử sĩ đang ùn ùn kéo đến trong nháy mắt dừng lại, từng người không tự chủ được buông vũ khí xuống, bò trên mặt đất.
Cho dù không nhìn thấy, lão hoàng đế cũng có thể cảm nhận được một luồng sóng vô hình xâm chiếm não bộ, ông ta nhanh chóng rút bảo kiếm ra cứa vào lòng bàn tay, muốn dùng cách này phá vỡ sự khống chế của nàng, thế nhưng đau đớn chỉ trong chốc lát, trong đầu chỉ còn lại giọng nói của Sở Du Ninh: Cút xuống!
"Đưa ta đi!"
Lão hoàng đế cố gắng chống đỡ chút thần trí cuối cùng để dị năng giả tốc độ kia đưa ông ta đi, cho rằng chỉ cần thoát khỏi phạm vi khống chế của nàng là không sao.