Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 459

Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:21:36
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thủ lĩnh Hắc Sát Quân cũng không chậm trễ, trong đầu hắn, người cần bắt sống đã ở trong bao tải. Hắn vung tay, ra lệnh cho người khiêng bao tải đi, sợ tên người thú này đột nhiên tỉnh lại không khống chế được, hắn còn rút một ống tiêm đ.â.m vào bao tải.

"Xem ra lão hoàng đế(*) không ít lần bắt người cho Phúc Vương, đến cả thuốc mê cũng lấy ra rồi." Sở Du Ninh thì thầm.

Thẩm Vô Cữu sửng sốt, suýt nữa tưởng Sở Du Ninh lại nhận thêm một người em trai khi hắn không có mặt, kết hợp với lời nói này mới xác định là đang nói đến lão hoàng đế Việt Quốc.

Thê tử quả nhiên vẫn rất thích đặt biệt danh cho người khác.

(*) phát âm giống lão đệ...

Thấy đội quân mặc giáp đen hung hãn tự tàn sát lẫn nhau, sau đó lại trói một người của mình rồi nhanh chóng rút lui, Trần Tử Thiện và những người khác đều ngơ ngác.

Hắc Sát Quân vừa rút lui, Sở Du Ninh và Thẩm Vô Cữu liền xuất hiện từ sau một bụi cỏ.

"Các bạn nhỏ, có nhớ ta không?" Sở Du Ninh vẫy tay chào những người bạn nhỏ đang ngây người.

"Công chúa thẩm thẩm!"

A Quy nghe thấy tiếng, đột nhiên quay đầu lại, thấy đúng là công chúa thẩm thẩm mà nó nhớ thương, mắt sáng lên, đôi chân ngắn chạy nhanh về phía trước.

Nó lao vào lòng Sở Du Ninh, đầu nhỏ cọ cọ: "Công chúa thẩm thẩm, con nhớ người."

"Ta cũng nhớ con, thế nào? Có bị thương không?"

Sở Du Ninh một tay xách nó lên, tay kia định véo nó, đột nhiên một bóng đen lao tới, móng vuốt bẩn thỉu nhắm thẳng vào mặt nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-459.html.]

"Cẩn thận!"

Thẩm Vô Cữu đi tới gần đột nhiên có chút e dè, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên người kia, người đó vừa động, hắn đã phát hiện ra, vội vàng tiến lên ngăn cản.

Sở Du Ninh nhanh như chớp nắm lấy móng vuốt hắn, ném hắn ra sau, ném xong mới phản ứng lại, ngượng ngùng nhìn Thẩm Vô Cữu: "Ta quên mất đây là ca ca của chúng ta."

Không đợi Thẩm Vô Cữu nói gì, người đó sau khi rơi xuống đất lại bám vào mặt đất, nhảy lên, nắm lấy một cái cây, hai chân đạp vào gốc cây, một lần nữa hung hăng lao về phía Sở Du Ninh.

"Công chúa, mau buông A Quy ra! Hắn ta tưởng người đang làm A Quy bị thương." Thẩm Tư Lạc vội vàng hét lên.

Thẩm Vô Cữu trong lòng chấn động, nhìn về phía A Quy, lại nhìn về phía người kia, phát hiện bên hông hắn ta cắm thanh kiếm gỗ nhỏ của A Quy, hơn nữa khi hành động dường như còn cố ý tránh né, không để thanh kiếm gỗ bị gãy.

Có phải điều này có nghĩa là ca ca của hắn vẫn còn một tia thần trí không?

Thẩm Vô Cữu gần như có thể khẳng định người này là nhị ca, hắn không giấu được vẻ kích động, hét về phía người kia: "Nhị ca!"

Bước chân muốn tiến lên của Thẩm Tư Lạc dừng lại, không dám tin nhìn về phía Thẩm Vô Cữu.

Là tai nàng ta có vấn đề sao? Sao nàng ta lại nghe tứ ca gọi tên quái nhân kia là nhị ca?

Nhị ca không phải đã c.h.ế.t rồi sao? Công chúa nói nhị tẩu đi biên quan là để đưa t.h.i t.h.ể của nhị ca về an táng vào phần mộ tổ tiên.

Những người còn lại cũng đều ngơ ngác, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tên quái nhân và Thẩm Vô Cữu.

Tên đã cướp thanh kiếm gỗ của A Quy còn đi theo bọn họ, một lòng bảo vệ A Quy, vậy mà lại là nhị gia của Thẩm gia, cha của A Quy sao?!

Tuy nhiên, tên quái nhân không có phản ứng gì với tiếng gọi của Thẩm Vô Cữu, tư thế lao về phía Sở Du Ninh cũng không dừng lại.

Loading...