Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 453
Cập nhật lúc: 2025-03-27 20:21:24
Lượt xem: 15
Thẩm Vô Cữu phản ứng lại được một tầng ý khác trong lời nói của nàng, hỏi: "Công chúa vì sao biết ta đoán trúng?"
"Ta gặp thái tôn Việt Quốc rồi, còn đi nhờ một đoạn đường, tiện thể tặng hắn một món quà lớn." Sở Du Ninh chống nạnh đắc ý.
Thẩm Vô Cữu biết năng lực của nàng, thái tôn Việt Quốc kia e là sắp gặp xui xẻo rồi.
Hắn quay sang Lưu Mẫn, chắp tay: "Lưu tướng quân lên đường ngay đi, chúng ta có duyên gặp lại."
Lưu Mẫn đương nhiên cũng muốn lập tức trở về đòi lại công bằng cho mình, chỉ là hắn nhìn ra được hai người này dường như đang tìm người, hắn cứ thế bỏ đi như vậy thì quá là bất nghĩa.
"Hai người cứu mạng ta, mạng của Lưu Mẫn này là của hai người, hai người có cần gì cứ việc sai bảo."
"A? Ngươi muốn phản quốc sao?" Sở Du Ninh hỏi.
Sắc mặt Lưu Mẫn thay đổi, hắn không có! Hắn không có! Đừng nói bừa!
Tiểu tiên nữ biết pháp thuật, cách nói chuyện cũng rất đặc biệt.
Thẩm Vô Cữu cười cười: "Lưu tướng quân không cần như vậy, ngày khác chúng ta có lẽ còn gặp lại trên chiến trường."
Lưu Mẫn trong lòng run lên, hắn sao lại quên mất, Tuy Quốc đánh Khánh Quốc nhiều năm như vậy, không phải đổi một hoàng đế là có thể coi như chưa từng xảy ra.
Trên đường đi, hắn nghe nói Việt Quốc xuất động nhiều binh lực như vậy là để tìm nhóm người của công chúa Khánh Quốc, còn biết bọn họ đã cho nổ kho quốc khố nơi Việt Quốc chế tạo thuốc súng, đủ để chứng minh Khánh Quốc đang chuẩn bị tấn công Việt Quốc.
Lúc này Lưu Mẫn còn chưa biết Khánh Quốc đã đánh thắng Việt Quốc hai trận, toàn bộ Việt Quốc bị Sở Du Ninh làm cho long trời lở đất.
Hắn nghĩ nếu Kính Vương có thể ngồi lên vị trí đó, ít nhất sẽ cân nhắc lại mối quan hệ với Khánh Quốc, còn nếu các vương gia khác ngồi lên, tám phần sẽ muốn liên thủ với Việt Quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-453.html.]
Mặc dù có chút nuốt lời nhưng Lưu Mẫn vẫn cúi người chắp tay thật sâu: "Thẩm tướng quân nói đúng, ta phải trở về giúp Kính Vương đăng cơ, tiện thể khuyên can đôi lời. So với việc ngày sau chúng ta gặp nhau trên chiến trường, ta càng hy vọng là cùng nhau nâng ly chúc mừng."
Thẩm Vô Cữu chắp tay: "Giữ gìn sức khỏe!"
"Giữ gìn sức khỏe!"
Lưu Mẫn cũng dùng sức đáp lễ, hắn còn quay người chắp tay với Sở Du Ninh: "Đa tạ công chúa đã cứu mạng, hy vọng ngày sau có cơ hội báo đáp công chúa."
"Ừm, lần sau gặp mặt ngươi tặng ta chút đồ ăn là được." Sở Du Ninh cũng học theo chắp tay.
Du Ninh công chúa của Khánh Quốc quả thực biết thông cảm, ơn cứu mạng chỉ cần tặng chút đồ ăn là được.
Lưu Mẫn mang theo cảm khái, quay người sải bước rời đi.
"Chúng ta cũng nhanh chóng lên đường thôi."
Thẩm Vô Cữu lo lắng bọn họ đi muộn sẽ khiến A Quy và những người khác gặp nguy hiểm.
Lưu Mẫn không đi cùng bọn họ, ngược lại sẽ không có ai chú ý đến hắn.
Sở Du Ninh gật đầu, vừa đi vừa nói: "Thẩm Vô Cữu, ta thấy người mà chúng ta không biết là nhị ca hay tam ca của ngươi đã biết đường về nhà rồi."
Như vậy thì tốt, bọn họ không cần phải phân vân đi tìm ca ca trước hay nên đi gặp A Quy và những người khác.
Thẩm Vô Cữu biết lời này của nàng là để an ủi hắn, nắm tay nàng cười nói: "Rất nhanh sẽ biết là tam ca hay nhị ca của chúng ta."...
Bên này, nhóm người Bùi Diên Sơ đã ổn định trong một hang động.
Hang động này là nơi dân làng gần đó lên núi săn b.ắ.n dùng để tránh mưa, bên trong còn để một bó củi, chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ, trải thêm ít cỏ dại là có thể ở được.