Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 309

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:14:27
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những thứ có thể bày đều đã bày lên bàn, thứ nên có đều có, thứ không nên có cũng có, Sở Du Ninh lại một lần nữa đặt cục bột đang nhảy múa xuống.

Cục bột ngồi trên bàn mở to đôi mắt tròn xoe nhìn xung quanh, nửa ngày không thấy nó đưa tay ra, dưới sự cổ vũ của mọi người mới chậm rãi bò về phía những thứ trên bàn.

Nó đi ngang qua bút mực giấy nghiên mà không thèm nhìn.

Khương Trần làm thầy, lòng như bị dội nước lạnh ngắt. Học trò của hắn sao có thể không lấy bút mực giấy nghiên được.

Cục bột bò được nửa đường thì lại ngồi phịch xuống, đôi mắt đen láy nhìn những người lớn đang vây xem, nhận ra tỷ tỷ của mình, nó cười khúc khích, bàn tay mũm mĩm quét sạch những thứ xung quanh, mà thứ nó có thể với tới vừa vặn là ngọc bội mà Cảnh Huy Đế đặt xuống.

Mọi người đều nín thở chờ đợi, có lẽ ngoại trừ Sở Du Ninh ra, tất cả mọi người đều thầm mong cục bột lấy ngọc bội của Cảnh Huy Đế, điều đó tượng trưng cho sự sủng ái và coi trọng của hoàng đế, cũng tượng trưng cho quyền lực.

Cục bột gạt những thứ cản đường nó, không phụ lòng mong đợi của mọi người, cầm lấy ngọc bội hình rồng.

"Ha ha! Quả nhiên là nhi tử của trẫm, có mắt nhìn..." Tiếng cười của Cảnh Huy Đế đột ngột dừng lại.

Vì cục bột sau khi cầm ngọc bội thì bò về phía Sở Du Ninh, nắm lấy tay Sở Du Ninh đứng lên đưa ngọc bội cho nàng. Càng tức hơn là người nhận được ngọc bội còn tỏ vẻ chê bai.

"Tiểu Tứ, ngươi phải nhớ, lúc thực sự thiếu nước thiếu lương thực, ngọc là thứ vô dụng nhất."

Sở Du Ninh tùy tiện liếc nhìn ngọc bội, nghiêm mặt khuyên cục bột.

"Sao lại vô dụng?" Cảnh Huy Đế sắc mặt không vui.

"Thế giới tận thế rồi, ngọc của người còn ai thèm mua, nó có thể đánh nhau hay đổi được đồ ăn không?" Sở Du Ninh ưỡn n.g.ự.c tranh luận với ông ta.

"Ngươi nói loạn thế sao? Cho dù Khánh Quốc bị Việt Quốc ức h.i.ế.p lâu ngày cũng chưa đến mức loạn thế, bớt ngày nào cũng suy nghĩ lung tung đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-309.html.]

Thấy cha con hai người không hợp lại cãi nhau, mọi người đều quen rồi, còn có thể lén lút xem rất thích thú.

Hóa ra bệ hạ gặp công chúa cũng không phải cao cao tại thượng.

"Bệ hạ, Tứ hoàng tử có tính là đã chọn xong rồi không?" Lưu Chính đúng lúc lên tiếng.

Ông ta phải tìm cách cho bệ hạ xuống nước, nếu không trước mặt nhiều người như vậy bị công chúa làm cho mất mặt thì mất uy quân quá.

"Tính!"

"Không tính!"

Cảnh Huy Đế và Sở Du Ninh đồng thanh, cha con hai người lại không ai phục ai, trừng mắt nhìn nhau.

"Hay là đặt ngọc bội về chỗ cũ để Tứ hoàng tử chọn lại một lần nữa?" Lưu Chính đề nghị.

Cha con hai người gật đầu đồng ý.

Sở Du Ninh tùy tiện ném ngọc bội về bàn, khiến mọi người lại một phen kinh hồn bạt vía, đó là ngọc bội thiếp thân của bệ hạ, khi cần cũng có thể dùng để "Thấy ngọc bội như thấy trẫm".

Lần này không cần cục bột phải vất vả bò nữa, đồ vật đều được bày xung quanh nó, để nó đưa tay ra là với tới được.

Cục bột thấy con gà đang nằm trên đệm cỏ phía trước, khuôn mặt mũm mĩm vui vẻ, lập tức chạy thẳng về phía con gà trống đỏ tía, biểu cảm vừa đáng yêu vừa hung dữ, rất có khí thế.

Sở Du Ninh đắc ý nhìn Cảnh Huy Đế: "Xem đi, đồ ăn vẫn thiết thực hơn."

Cảnh Huy Đế không muốn thừa nhận ngọc bội của mình không bằng một con gà, cười khẽ một tiếng: "Gà di chuyển, trẻ con thấy thú vị."

Loading...