Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 269

Cập nhật lúc: 2025-03-26 06:11:01
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tự mình theo dõi tiến độ thi công mấy ngày, Sở Du Ninh không kiên nhẫn ở lại nữa, nàng bảo Trần Tử Thiện và Bùi Diên Sơ trông coi, nhân lúc mọi người đang bận, nàng dẫn theo A Quy cưỡi ngựa vào kinh.

Nàng không quên phải tặng đồ cho Thẩm Vô Cữu, thanh kiếm gỗ lần trước hứa vẫn chưa làm, nàng quyết định làm luôn một thanh kiếm thật tặng hắn.

Thẩm Vô Cữu trân trọng Thái Khải Kiếm như vậy, chắc cũng thích kiếm.

Chẳng mấy chốc, trên phố xuất hiện cảnh tượng như thế này, một nữ tử mặc váy xanh nước biển dắt một đứa trẻ khoảng năm sáu tuổi đi trong đám đông, con ngựa nâu đằng sau như có linh tính tự đi theo bọn họ, hoàn toàn không cần người dắt, khiến người đi đường trầm trồ khen ngợi.

Có một công tử vừa vào kinh nhìn trúng con ngựa này muốn mua, kết quả bị bạn bè bên cạnh kéo lại.

"Ngươi điên rồi à? Đó là Du Ninh công chúa!"

"Là Du Ninh công chúa khiến Đại hoàng tử và Chiêu quý phi đột nhiên sụp đổ đó sao?"

"Còn có Hộ bộ mấy ngày trước nữa, đó chính là huyết tẩy Hộ bộ, m.á.u trên pháp trường không ngừng chảy, phạm nhân bị áp giải ra khỏi thành lưu đày từng đợt, mấy ngày đó không khí ở kinh thành đều u ám, đến hôm nay mới khá hơn."

"Du Ninh công chúa chẳng phải chỉ có sức khỏe hơn người thôi sao? Nàng ta khỏe như vậy, chẳng lẽ còn dám đánh thánh thượng nghe lời mình?"

"Đây là chỗ kỳ lạ nhất, chỉ cần gặp Du Ninh công chúa thì những việc xấu xa đã làm đều không thể che giấu, ngay cả chối cãi cũng không được."...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-269.html.]

Sở Du Ninh đã sớm chú ý có người thèm muốn con ngựa của mình, vì vậy đã để ý, không ngờ mấy ngày không vào thành, uy vọng của nàng trong lòng mọi người đã cao như vậy, đáng mừng đáng mừng.

Lúc này gió thổi đến một mùi thơm, Sở Du Ninh và A Quy cùng dừng bước, nhìn về hướng mùi thơm tỏa đến, thấy phía trước xuất hiện một quầy hàng mà mấy lần trước đi dạo phố không thấy, một lớn một nhỏ cúi đầu nhìn nhau, trong mắt đều lộ ra vẻ thèm thuồng.

"Đi, chúng ta đi nếm thử."

Sở Du Ninh tỏ vẻ mình là người yêu thương trẻ nhỏ, trẻ nhỏ muốn ăn thì nhất định phải thỏa mãn.

Rất nhanh, hai người đứng trước quầy hàng, nhìn chủ quán lấy bánh bao nóng hổi từ trong lò ra, cắt ngang, nhét thịt lừa đã ướp vào, rồi múc một thìa nước dùng nóng hổi từ nồi nhỏ đang ninh trên bếp rưới lên thịt lừa, một chiếc bánh bao thịt lừa thơm phức làm người ta thèm chảy nước miếng đã làm xong.

Bên tai truyền đến tiếng vang của tiền đồng, Sở Du Ninh hoàn hồn, sờ sờ hà bao đeo bên hông, bên trong toàn là đồ ăn vặt, không mang tiền!

Nàng đến thế giới này, dù là ở trong cung hay ở phủ tướng quân đều có người lo chuyện ăn uống, lúc ra phố mua sắm cũng có nha hoàn đi theo trả tiền, ở mạt thế cũng đã sớm không dùng tiền xu nữa, có thứ cần mua đều dùng tinh hạch trao đổi, nhưng cũng là người phụ trách hậu cần mua, nàng chỉ lo tu luyện là được, đến nỗi nàng quên mất đây là một thế giới cần mang theo tiền bên người.

"Thẩm thẩm, đến lượt chúng ta rồi."

A Quy lay lay tay Sở Du Ninh, bây giờ hắn đã học được cách không gọi công chúa thẩm thẩm trên phố nữa.

Sở Du Ninh nhìn A Quy đang lén nuốt nước miếng, lại nhìn bánh bao thịt lừa đang làm trên quầy hàng, chính nàng cũng nuốt nước miếng, sau đó véo mặt nhỏ của A Quy, vẻ mặt buồn rầu: "Không mang tiền."

Loading...