Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 249

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:41:39
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Du Ninh cầm thìa ăn đá bào múc một miếng bỏ vào miệng, hạt cơm thơm mềm ngon ngọt, đậu bọc bên trong hòa quyện với mùi thơm thanh mát của tre, là một món ăn ngon gần gũi với thiên nhiên.

A Quy và những người khác cũng lấy một ống tre, lần lượt bắt chước công chúa thẩm thẩm dùng thìa múc ra ăn, lúc này không ai nhớ hỏi ống nào là của mình làm nữa.

Sở Du Ninh ăn xong miếng đầu tiên, gật đầu, nếu như còn ở mạt thế, lúc đi làm nhiệm vụ hoàn toàn có thể mang theo một ống tre đựng gạo đã ngâm sẵn, đến lúc muốn nướng thì có thể nướng trực tiếp ra ăn.

Thẩm Vô Cữu phát hiện công chúa ăn gì cũng rất ngon miệng, vốn dĩ chỉ có ba phần hương vị nhưng qua miệng nàng lại thành mười phần mỹ vị, chỉ nhìn nàng ăn thôi cũng thấy thỏa mãn.

Hắn đưa tay gỡ hạt cơm dính trên khóe miệng nàng, thấy nàng nhìn sang, theo bản năng nhét vào miệng ăn sau đó cả người cứng đờ.

Đây đã thành phản xạ có điều kiện rồi sao? Bởi vì công chúa là người không thích lãng phí lương thực.

Sở Du Ninh nhìn hắn kỳ lạ: "Ngươi không cần phải tiếc ăn, còn nhiều lắm."

Thẩm Vô Cữu: ... Ta nói không phải công chúa có tin không?

"Ta nhớ công chúa nói không được lãng phí lương thực, một hạt gạo cũng tính."

Thẩm Vô Cữu tìm cho mình một cái cớ hoàn hảo.

"Đúng vậy, lãng phí là đáng xấu hổ! Ngươi giác ngộ rất cao."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-249.html.]

Sở Du Ninh gật đầu khen ngợi, nàng dùng thìa múc một miếng đưa đến bên miệng hắn: "Ngươi nếm thử xem, cái này vị mặn."

Thẩm Vô Cữu vì trước đó ở trong cung đã cùng công chúa ăn không ít cơm, vốn không muốn ăn, nhưng công chúa đã đưa đến tận miệng rồi, đương nhiên không thể không ăn.

Cơm vào miệng, cơm nướng không mềm như cơm hấp nhưng vị lại thơm hơn.

Hắn hành quân đánh giặc ngay cả rễ cây cũng từng gặm, lại chưa từng nghĩ đến có thể dùng ống tre để nướng cơm.

Có lẽ sau này hành quân ở ngoài, có thể cân nhắc mang theo ống tre đựng gạo, đói thì có thể nướng tại chỗ để ăn.

Hai người một miếng ta một miếng ngươi, cuối cùng Thẩm Vô Cữu vì muốn hưởng thụ niềm vui được công chúa đút ăn, thành công ăn đến no căng bụng.

Ống tre tuy không lớn nhưng mọi người đã ăn cơm trưa, lại ăn điểm tâm và đá bào, đến lượt cơm ống tre đương nhiên không ăn được bao nhiêu, cuối cùng còn thừa mấy ống, Thẩm Vô Cữu liền bảo mấy đứa trẻ mỗi đứa mang một ống về cho mấy vị phu nhân nếm thử, ngay cả Sở Du Ninh cũng mang một ống về cho Trương ma ma ở trang viên.

Thẩm Tư Lạc do dự một chút cũng cầm lấy một ống, chỉ là đi đến cửa Lan Nhược Viện thì dừng bước, không vào nữa.

Lan Nhược Viện là viện tử hẻo lánh nhất trong phủ tướng quân, cũng là do chính mẫu thân nàng ta yêu cầu.

Từ nhỏ đến lớn, Thẩm Tư Lạc rất ít lần gặp mẫu thân ruột, thậm chí đến năm tám tuổi mới biết mẫu thân không phải là mẹ ruột của mình, mẫu thân ruột của nàng ta sống trong phủ như một người vô hình.

Nghe các ma ma trong phủ nói, lúc trước phụ thân muốn nâng di nương lên làm thiếp chỉ là để cho bà ta một cái danh hão, để bà ta có thể an thân trong phủ, mãi đến khi mẫu thân sinh tứ ca xong tuổi cao sức yếu, mới thuyết phục được phụ thân để di nương hầu hạ, lúc này mới có nàng ta và ngũ ca ra đời.

Thẩm Tư Lạc cầm ống tre trên tay, nhất thời không biết có nên vào hay không, trước đây nàng ta cũng từng đến đây, nhưng lần nào cũng bị sự lạnh nhạt của di nương dọa chạy.

Loading...