Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 238

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:41:13
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/zeYfgHVqjJ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Huy Đế tức đến mức bật cười: "Người khác là chồng hát vợ theo, ngươi đây là vợ hát chồng theo! Không sợ trẫm trị tội ngươi sao?"

Bản tính bảo vệ người phe mình của Sở Du Ninh lại phát tác: "Hắn nói đúng thì có tội gì? Còn không được nói sự thật sao?"

Cảnh Huy Đế: ... Thật tức c.h.ế.t mà, đây là khuê nữ của ông ta, mới gả đi chưa đến nửa tháng đã hoàn toàn hướng về nhà chồng.

Trên đời này còn có hoàng đế nào uất ức hơn ông ta không? Rõ ràng là đồ trong quốc khố của mình còn phải bỏ tiền ra mua lại.

Sở Du Ninh thấy ông ta chỉ biết trừng mắt, khinh thường bĩu môi: "Người là hoàng đế, hành sự phải dứt khoát. Một chữ, mua không? Không mua ta kéo về cho Tiểu Tứ chơi."

Trên trán Cảnh Huy Đế nổi gân xanh: "Rốt cuộc là ai phung phí? Đó là bảo vật vô giá, ngươi lại muốn lấy về cho Tiểu Tứ chơi?"

"Thứ đó cũng không ăn được, để đó chỉ chiếm chỗ, cũng chỉ còn giá trị cho Tiểu Tứ chơi thôi."

Ở mạt thế, đồ ngọc sứ là vô dụng nhất, kim loại còn có thể làm vũ khí, thậm chí đá còn có thể dùng để xây tường thành, ngọc thì làm được gì?

Theo nàng thấy, dù ở thế giới nào thì cũng chỉ có hai thứ quý giá nhất, một là đồ ăn, hai là thứ có thể đổi được đồ ăn.

"Tiểu Tứ bị ngươi nuôi như vậy, sau này cũng sẽ trở thành đứa phung phí." Cảnh Huy Đế mắng.

"Không đâu, đợi nó có thể chạy nhảy được, ta sẽ đưa nó đi đánh... ra ngoài mở mang tầm mắt."

"Ngươi còn muốn đưa nó đi cướp bóc sao?"

Đừng tưởng kịp thời dừng lại là ông ta không nghe thấy.

"Người nghe nhầm rồi, ta nói là đưa nó đi đánh giặc, làm một nam tử hán bảo vệ đất nước!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-238.html.]

Sở Du Ninh còn giơ tay nắm chặt, khí thế ngút trời.

Cảnh Huy Đế hài lòng gật đầu, lời này còn nghe được, mặc dù biết là chỉ đang lừa ông ta.

Cuối cùng Cảnh Huy Đế đành phải đồng ý mua lại.

Sở Du Ninh bảo người khiêng đồ vào, Cảnh Huy Đế nhìn từng món bảo vật vô giá bị nhét bừa bãi trong thùng, có món không lót vải, còn trực tiếp dùng một nắm cỏ ngăn cách, ông ta suýt ngất xỉu.

Lúc này ông ta thực sự tin rằng nàng có thể lấy những thứ này về cho Tiểu Tứ chơi, trong mắt nàng những thứ này thực sự còn không bằng một nắm cỏ! Cỏ còn không nỡ lót nhiều hơn một chút!

"Nợ trước, trẫm bây giờ không có tiền."

Cảnh Huy Đế cũng không định giữ thể diện nữa, có thể quỵt một ngày là một ngày.

Sở Du Ninh nhướng mày: "Trong ngân khố của Hộ bộ có, ta thấy rồi."

"Đó là để cứu mạng, các quan lại không cần phát lương? Nếu nơi nào đó xảy ra thiên tai nhân họa cần cứu trợ, cũng phải lấy từ quốc khố, không thể vì một mình ngươi mà để bách tính chịu khổ."

Cảnh Huy Đế cũng hết sức khuyên nhủ, còn ra hiệu cho Thẩm Vô Cữu khuyên giúp, Du Ninh có vẻ rất nghe lời phò mã.

Không cần Thẩm Vô Cữu khuyên, Sở Du Ninh cũng đã suy nghĩ tới chuyện này.

Nếu là tiền cứu mạng của bách tính thì thôi vậy, dù sao bây giờ lương thực của nàng cũng đủ dùng.

"Được, nhưng người phải viết giấy nợ cho ta." Nàng ngẩng đầu yêu cầu.

Cảnh Huy Đế thực sự tức đến không biết phải làm sao, ông ta cười lạnh vài tiếng, nghiến răng nghiến lợi: "Trẫm còn phải viết giấy nợ sao? Chưa nghe câu quân vô hí ngôn à?"

"Nghe rồi, đó chỉ là câu cửa miệng thôi, người còn thường nói tru di cửu tộc, cuối cùng có tru không?" Sở Du Ninh hỏi ngược lại.

Loading...