Thẩm Vô Cữu:... Người lúc trước đi bắt thỏ hôn trán hắn là ai?
"Ha ha... Công chúa nói đúng, phò mã quá ngây thơ, cho nên ta mới tặng hắn cuốn sách đó."
Bùi Diên Sơ nhìn cảnh này cười lớn, công chúa đúng là một bảo vật, một bảo vật sống!
Thẩm Vô Cữu lạnh lùng liếc nhìn: "Không muốn c.h.ế.t thì ngậm miệng lại."
Bùi Diên Sơ lập tức ngậm miệng, chạy vào trong hang: "Ta vào xem có chỗ nào có thể giúp được không."
Thẩm Vô Cữu kéo công chúa của mình lại, kiên nhẫn nói: "Bên ngoài không tiện làm quá, đợi quay về sẽ thưởng công chúa thật tốt."
Sở Du Ninh chớp mắt: "Ta tin ngươi không ngây thơ rồi, vì bây giờ ngươi đang mưu lợi cho bản thân."
Thẩm Vô Cữu:... Vậy rốt cuộc hắn nên ngây thơ hay không ngây thơ?
Có lúc, hắn cảm thấy nàng giống như một tờ giấy trắng tinh, bị người ta tùy tiện vẽ bậy trong thế giới hỗn loạn, nhồi nhét những thứ linh tinh.
Nói nàng không hiểu thì nàng lại có thể nói ra những lời kinh người, nói nàng hiểu thì nàng lại có vẻ như đang học theo người khác. ...
Xem xong kho lương, trên đường trở về, mọi người cố ý chui ra từ con đường bị ẩn giấu, đi dọc theo bụi gai, cuối cùng cũng nhìn thấy hình dạng ngọn núi bên ngoài kho lương, ngọn núi đó thực sự giống như đỉnh của một kho lương, có lẽ kho lương bên trong đã tồn tại từ lâu.
Xung quanh còn có mấy ngọn đồi nhỏ bao bọc, Sở Du Ninh càng nhìn càng thích nơi này, nàng quyết định biến ngọn núi này thành căn cứ của mình.
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-234.html.]
Bên kia, đoàn người Việt Quốc vội vã chạy ra khỏi Quỷ Sơn mới dừng lại, đội ngũ vốn chỉnh tề trở nên vô cùng hỗn loạn, xe ngựa chạy tan tác, vừa dừng lại ai nấy đều thở hổn hển.
"Mau đi kiểm tra tổn thất, vụ hỏa lôi nổ ban nãy là thế nào?" Dự Vương xuống xe ngựa, sắc mặt tái nhợt.
Người đi kiểm tra nhanh chóng quay lại: "Bẩm vương gia, mất bốn vũ khí hỏa lôi mang theo."
"Sao lại mất được! Chẳng lẽ vừa rồi là hỏa lôi tự bay lên nổ xe của chúng ta sao?"
Dự Vương nói đến đây cũng có chút rùng mình, hắn giả vờ hung dữ: "Tra! Nhất định là mấy tên trông coi vũ khí đã sơ suất."
"Vương gia còn nhớ Du Ninh công chúa đã nói đến chuyện tổ tiên hiển linh không? Thần thấy chuyện này rất đáng ngờ."
Dự Vương chỉ thấy tê cả da đầu, chuyện này quả thực kỳ lạ, kể cả chuyện trước đó đứng im một chỗ cũng không phải chuyện con người có thể bày ra được, khiến hắn càng không thể không tin.
Huống hồ, người Khánh Quốc không có lý do gì vất vả ăn trộm hỏa lôi của bọn họ chỉ để phá hủy số lễ vật tự mình tặng.
Nếu nói hỏa lôi là của Khánh Quốc thì càng không thể.
Để giữ bí mật công thức, Việt Quốc đều dùng sức người để tự lấy nguyên liệu, như vậy không cần phải huy động đông đảo người đi khai thác, sợ hai loại nguyên liệu quan trọng bị lộ ra ngoài.
Đây cũng là lý do tại sao trong nhiều năm qua, ba nước khác đều không thể biết được công thức làm thuốc súng.
Khánh Quốc chỉ tịch thu được một hỏa lôi vào đêm hôm đó, cho dù có tháo ra nghiên cứu thì trong vài ngày ngắn ngủi cũng không thể phân biệt được bên trong là gì, càng không thể làm ra được nhiều cái như vậy.
Nếu có đã sớm lấy ra rồi, không đến nỗi phải hạ mình tặng cho Việt Quốc bọn họ một đống quà, tử tế tiễn bọn họ rời đi.
Khả năng duy nhất là chính người Việt Quốc đã châm ngòi hỏa lôi, trong đó không loại trừ khả năng bị tà ma ám, đêm đó hắn phái người đi đốt Hộ bộ, chẳng phải tên đó cũng không kiểm soát được bản thân tự nhảy xuống mái nhà sao?