Phụt!
Bùi Diên Sơ không nhịn được bật cười, công chúa còn hứa sẽ bắt thỏ cho Thẩm Vô Cữu xem à?
Thật khó tưởng tượng cảnh Thẩm Vô Cữu ôm thỏ trong lòng, đây chính là người trên chiến trường có thể càn quét ngàn quân.
"Thẩm huynh, ta thấy hổ rất hợp với khí thế đại tướng quân của ngươi, công chúa chắc chắn cũng nghĩ như vậy, đúng không?"
"Tiểu Hoàng Thư nói không sai, hổ oai vệ hơn." Sở Du Ninh nhảy xuống đất, xoa xoa đầu hổ.
"Tiểu Hoàng Thư?" Thẩm Vô Cữu nhìn về phía Bùi Diên Sơ.
Sắc mặt Bùi Diên Sơ cứng đờ, không cười nổi nữa.
"Phụt!"
Lần này là Trần Tử Thiện cười: "Phò mã, công chúa nói ngài và Bùi Lục quan hệ tốt đến mức có thể cùng nhau thảo luận xuân cung đồ, Tiểu Hoàng Thư chính là chỉ xuân cung đồ."
Sắc mặt Thẩm Vô Cữu trong nháy mắt trở nên đen kịt: "Bùi Lục, ngày nào đó rảnh rỗi đến lấy sách mà ngươi để quên đi."
Bùi Diên Sơ: ...
Cuốn sách đó rõ ràng là hắn tặng cho Thẩm Vô Cữu, Thẩm Vô Cữu vì không muốn công chúa biết nên đổ hết lên đầu hắn, vậy thanh danh của hắn không quan trọng sao?
Bùi Diên Sơ không cần nhìn cũng biết Thẩm Tư Lạc lại nghĩ xấu cho hắn, cảm thấy là hắn làm hư tứ ca của nàng ta.
Kết giao nhầm bạn rồi.
"Thẩm huynh, ngươi cũng thấy gọi như vậy không hay đúng chứ?"
Bùi Diên Sơ nháy mắt với Thẩm Vô Cữu, tỏ vẻ mau khuyên công chúa đổi tên cho ta.
Thẩm Vô Cữu cười nhẹ: "Công chúa gọi thuận miệng là được, dù sao không nói rõ ra, cũng không có ai biết ý nghĩa là gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-229.html.]
Bùi Diên Sơ: ...
Được lắm Thẩm Tứ, thật uổng phí tình huynh đệ nhiều năm nay, uổng công ta còn nhớ đến ngươi, tặng cho ngươi bản hiếm.
"Ngươi cũng thấy cái tên này rất đặc sắc, rất dễ nhớ đúng không?"
Sở Du Ninh thấy Thẩm Vô Cữu và nàng quan điểm nhất trí, càng ngày càng hợp nhau, sau này không cần lo cãi nhau nữa rồi.
Thẩm Vô Cữu không chút nguyên tắc gật đầu: "Đây là vinh hạnh của Bùi Lục."
Bùi Diên Sơ: ... Hắn có nên cân nhắc tuyệt giao không nhỉ?
Thẩm Tư Lạc che miệng cười nhẹ, hóa ra tứ ca cũng có thể xấu xa như vậy.
Người lớn đều đang nói đùa, A Quy lại từng chút một lại gần con hổ, muốn sờ nó nhưng không dám, mấy lần đưa tay ra rồi lại rụt về.
Sở Du Ninh thấy vậy dứt khoát bế hắn lên lưng hổ.
A Quy kịp thời che miệng mới không kêu lên, hắn cứng đờ ngồi trên lưng hổ cứ như đang nằm mơ.
Nhìn thấy cảnh này, tim mọi người như bị một bàn tay nắm chặt, chăm chú nhìn con hổ, sợ nó đột nhiên phát tác thú tính.
Hổ dù sao cũng là chúa sơn lâm, chịu để Sở Du Ninh cưỡi là do không có cách phản kháng, nhưng những người khác thì chưa chắc, nó phát ra một tiếng gầm giận dữ, muốn hất đứa trẻ trên lưng xuống.
Sở Du Ninh vỗ nhẹ một cái vào đầu hổ, tinh thần lực siết chặt: "Ngươi đã là một con hổ trưởng thành rồi, phải yêu thương trẻ em."
Đầu hổ đau nhói, tủi thân lắc lắc đầu, dứt khoát nằm xuống đất không dám động đậy lung tung.
"Không đau không đau, ngoan nào, phải nghe lời."
A Quy sợ công chúa thẩm thẩm dùng sức quá mạnh vỗ đau hổ, cuối cùng cũng dám đưa tay nhỏ ra vuốt ve lông nó, lần đầu tiên sờ thấy hổ không phản đối, càng thêm to gan, tay nhỏ cũng vuốt càng lúc càng mượt.
Thẩm Vô Cữu thấy hổ thật sự bị công chúa khống chế ngoan ngoãn, lúc này mới chú ý đến những người mà Trình An bắt ra.
Hỏi ra mới biết đây là những kẻ phạm đại tội trong danh sách truy nã của Khánh Quốc, được thuê đến canh giữ đường hầm.