Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 224

Cập nhật lúc: 2025-03-25 18:40:45
Lượt xem: 18

Một gia binh đại diện tiến lên bẩm báo.

Thẩm Vô Cữu gật đầu, đang định khen một tiếng làm tốt, đột nhiên, trong rừng núi truyền đến một tiếng thú gầm, sắc mặt mọi người đại biến.

Là hổ!

A Quy sợ hãi nhào đến bên tứ thúc, Thẩm Tư Lạc theo bản năng trốn ra sau Bùi Diên Sơ.

Trần Tử Thiện chỉ có thể trốn ra sau những gia binh của phủ tướng quân.

Sau tiếng gầm đó, trong rừng lại liên tiếp vang lên mấy tiếng kêu gào, tiếng sau thảm thiết hơn tiếng trước, cuối cùng càng ngày càng yếu, bọn họ còn kỳ lạ nghe ra được một chút ấm ức.

Mọi người: ...

Con hổ này không phải bị công chúa đánh phục rồi chứ?

Thẩm Vô Cữu dần thả lỏng trái tim đang thắt lại, khóe miệng hơi nhếch lên.

Hắn cảm thấy công chúa gặp hổ, người nên lo lắng là con hổ mới đúng.

*

Sở Du Ninh cầm đao đi mãi đi mãi, cuối cùng lại đi vào lãnh địa của hổ.

Ánh mắt hung dữ của con hổ khiến nàng trong nháy mắt như trở về thời mạt thế đối mặt với dị thú, không đợi nó xông tới, nàng đã hưng phấn cầm đao xông lên.

Người ẩn núp trong bóng tối: ...

Là bọn họ quá yếu hay là cô nương kia quá mạnh? Gặp hổ không những không trốn, còn cầm đao hăm hở xông lên.

"Mau b.ắ.n tên cứu người." Một người nói.

"Ta thấy không cần đâu." Một người khác vẻ mặt hoài nghi nhân sinh.

Hai người đang rút tên ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy con hổ đã bị cô nương kia cưỡi lên người, đ.ấ.m đá túi bụi, con hổ mang theo cô nương xoay vòng, đ.â.m vào cây, cố gắng hất người trên lưng xuống, tiếng gầm rung trời khiến tai những người ở gần có chút ù ù.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-224.html.]

Sở Du Ninh vừa đánh vừa dùng tinh thần lực áp chế con hổ, giọng nói mềm mại vang lên trong rừng: "Ngươi phục hay không! Phục hay không!"

Con hổ trưởng thành đột nhiên bị đánh liên tiếp, chẳng mấy chốc tiếng gầm yếu đi, mệt mỏi nằm xuống thở hổn hển, còn mang theo chút chán nản.

Con hổ đột nhiên nằm xuống làm cho Sở Du Ninh đang ngồi trên lưng nó cũng suýt ngã.

Nàng ngồi dậy vỗ đầu hổ: "Sớm nghe lời thì tốt rồi, bộ lông đẹp như vậy suýt nữa bị ta nhổ trụi."

Lần này con hổ ngay cả đầu cũng nằm bẹp xuống đất. Hổ trong lòng khổ sở, nhưng hổ không thể nói.

Mấy người trong bóng tối: ...

Đây là dũng sĩ từ đâu chui ra, ngay cả hổ cũng có thể đánh phục!

Sở Du Ninh vuốt ve con hổ dưới thân, tốt quá rồi, dị thú thời mạt thế vừa to lớn lại xấu xí, nàng đã sớm muốn thử xem có thể dùng tinh thần lực khống chế một con vật làm thú cưỡi hay không.

Dã thú ở đây không có năng lượng, chỉ có sức mạnh, dùng tinh thần lực rất dễ thuần phục.

Nàng đổi tư thế ngồi sang ngồi nghiêng, ngẩng đầu nhìn về phía mấy cái cây cách đó khoảng mười mét.

Những người trên cây căng thẳng toàn thân: "Sao ta lại cảm thấy hình như nàng ta phát hiện ra chúng ta rồi."

"Chắc là trùng hợp thôi? Nàng ta vừa xuất hiện đã bị con hổ thu hút sự chú ý, giờ vừa đánh xong đã có thể phát hiện ra chúng ta sao?"

"Có lẽ là nàng ta vừa khéo nhìn về phía này. Ngươi nói xem một cô nương yếu đuối như nàng ta vào Quỷ Sơn làm gì chứ?"

Sở Du Ninh thu hồi ánh mắt, vỗ vỗ con hổ: "Đứng lên, đi qua đó."

Con hổ miễn cưỡng cõng nàng đứng dậy, đi về phía nàng chỉ.

"Nàng ta đến rồi!"

"Phải làm sao đây? Ra tay không?"

"Xem nàng ta định làm gì đã."

Sở Du Ninh cưỡi hổ đến dưới mấy cái cây, dừng lại một chút, để những người trên cây tưởng rằng thật sự bị phát hiện, rồi lại vỗ vỗ con hổ tiếp tục đi về phía trước.

Loading...