Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 197

Cập nhật lúc: 2025-03-25 06:06:07
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Chính cũng không đưa cấm quân về nữa, trực tiếp để họ bao vây Trung Thuận Bá phủ.

Ban đầu Trung Thuận Bá phủ chỉ đơn thuần là tịch biên tài sản, giờ đây e là sẽ bị diệt tộc.

Những người khác của Trung Thuận Bá phủ khi biết được sự thay đổi này thì khóc lóc thảm thiết, kêu oan ầm ĩ.

Nếu như việc tịch biên tài sản trước đó chỉ khiến họ cảm thấy những ngày sau này sẽ tối tăm mù mịt, thì giờ đây là đang đếm ngược xem cái đầu của mình còn được ở trên cổ được bao lâu nữa.

Thẩm Tư Lạc nhìn Bùi gia tam phòng đang im lặng ngồi xổm một bên, đặc biệt là Bùi Diên Sơ đã tuyệt vọng, nàng ta tiến đến bên tai Sở Du Ninh nói nhỏ: "Công chúa, Bùi gia tam phòng có được coi là vô tội không?"

Đó là bạn thân của tứ ca, không thể để hắn bị luận tội chung, tứ ca biết được chắc chắn sẽ nghĩ cách cứu người.

Trình An đã sớm phái người về báo chuyện này cho chủ tử, Bùi công tử giao hảo với chủ tử, chủ tử chắc chắn không thể đứng ngoài cuộc, nghe Thẩm Tư Lạc nói vậy, cũng nhìn Sở Du Ninh với vẻ mong đợi.

Sở Du Ninh lúc này mới nhớ ra người mà nàng đã nói sẽ bảo vệ, nàng không nghĩ ngợi gì, trực tiếp chỉ vào Bùi Diên Sơ và gia đình hắn, nói với Lưu Chính: "Bùi gia tam phòng là người của ta, hơn nữa trước khi ngươi đến, họ đã phân gia rồi, không tính là một nhà."

Lưu Chính nghe hiểu ý tứ: "Đã là người của công chúa, vậy thì đương nhiên không tính."

Người là do công chúa muốn xử lý, công chúa nói muốn thả người, muốn tha cho ai thì người đó sẽ vô tội, huống hồ chỉ là một tam phòng không liên quan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-197.html.]

Huống hồ nữa, người mà công chúa muốn bảo vệ, nếu có náo loạn đến trước mặt bệ hạ thì bệ hạ cũng sẽ đồng ý.

Bùi Diên Sơ vốn tưởng rằng mình sẽ bị luận tội chung, giờ đây bất ngờ được buông tha, hắn vội kéo cha mẹ tiến lên tạ ơn.

Sở Du Ninh cho họ đứng dậy, còn lấy một nắm từ đống rương đựng vàng bạc châu báu mà cấm quân tịch thu được, nhét vào tay mẫu thân của Bùi Diên Sơ: "Các ngươi chắc cũng bị thu sạch rồi, mấy thứ này cho các ngươi làm tiền an cư lạc nghiệp."

Không ngờ công chúa lại biết nghĩ cho người khác như vậy, Bùi tam nãi nãi cầm cũng không được mà không cầm cũng không xong, bất lực nhìn nhi tử của mình.

Bùi Diên Sơ cảm động trước tấm lòng thiện lương của Sở Du Ninh, lại có chút buồn cười. Hắn lại một lần nữa nghiêm túc cảm ơn, cuối cùng nhìn Thẩm Tư Lạc với ánh mắt biết ơn, rồi mới cùng cha mẹ rời đi.

Những người khác của Trung Thuận Bá phủ thấy tam phòng vốn không được coi trọng nhất lại có thể toàn thân trở ra chỉ vì một câu nói của Du Ninh công chúa, cũng lần lượt tiến đến cầu xin tha thứ.

Sở Du Ninh vốn được cho là dễ mềm lòng lại không thèm nhìn họ lấy một cái, quay người bảo người ta chuyển chiến lợi phẩm ra ngoài.

Bùi Diên Sơ không phải chịu tội chung nữa, Trình An thở phào nhẹ nhõm, thấy Lưu Chính sắp đi, hắn thầm cảm thán chủ tử quả nhiên tính toán như thần.

Công chúa đến Trung Thuận Bá phủ đòi nợ quả nhiên đã kinh động đến bệ hạ, chỉ không biết chủ tử có đoán được rằng mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng không thể tưởng tượng nổi hay không.

Trình An tiến đến bên Lưu Chính, trong góc khuất mà người khác không nhìn thấy, hắn đưa cho ông ta một bức mật thư, bảo ông ta chuyển đến bệ hạ.

Loading...