Hắn không chắc việc công chúa đổi hết cung nhân trước khi xuất giá là do nàng cân nhắc muốn che giấu bản thân hay là do Trương ma ma làm, làm thế quả thực có thể che giấu sự khác thường của công chúa tốt hơn.
Nếu không phải hắn đã từng thấy công chúa trong mơ thì cũng sẽ không dễ dàng nhận ra đã đổi người.
Xem ra, Trương ma ma là người thông minh, biết rằng công chúa này mới có thể khiến Tứ hoàng tử sống sót và sống bình an.
"Ta biết, sau này ta sẽ bảo nàng đọc ít thôi." Hắn gật đầu, đẩy xe lăn ra ngoài.
Trương ma ma âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ những người không hiểu rõ công chúa sẽ không dễ dàng nghi ngờ. ...
Nửa đêm, Sở Du Ninh vén chăn mỏng đứng dậy, như hồn ma đi ra khỏi biệt viện mà không kinh động đến bất kỳ ai, khống chế một con ngựa trong chuồng ngựa.
Nàng trực tiếp nhảy lên ngựa, để ngựa chở nàng chậm rãi rời khỏi trang viên.
Biệt viện vẫn tĩnh lặng, tất cả mọi người đều không hề hay biết Sở Du Ninh đã rời đi.
Thẩm Vô Cữu viết xong mật thư giao cho Trình Hựu, bảo Trình Hựu bí mật nhanh chóng đưa đến biên quan.
Hắn vốn định trước khi đi ngủ sẽ đi xem công chúa ngủ có yên ổn không, nhưng dường như có một giọng nói kiên định bảo hắn rằng công chúa đang ngủ rất ngon, không cần làm phiền nữa.
Hắn mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó kỳ lạ nhưng lại không nhớ ra, đành phải lên giường nghỉ ngơi dưới sự thúc giục của Trình An.
Khi trời sắp sáng, Băng Nhi và Phong Nhi đổi ca canh đêm, theo lệ vào xem công chúa nghỉ ngơi, kết quả phát hiện trên giường không có ai, sờ thử thì chăn gối đều lạnh ngắt, chứng tỏ công chúa đã đi lâu rồi.
Hai nha hoàn lập tức hoảng hốt, vội vàng đi gọi Trương ma ma.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-172.html.]
Trương ma ma nghe xong, sợ đến mức vội vàng ngồi dậy trên giường, nhanh chóng mặc quần áo đi ra ngoài: "Công chúa ra ngoài từ lúc nào, Phong Nhi ngươi canh đêm mà không biết sao?"
Phong Nhi sợ hãi: "Đúng là kỳ lạ, trước đó trong đầu nô tì vẫn nhớ rõ công chúa đang ngủ ngon trong phòng."
"Trước khi phát hiện công chúa mất tích, nô tì cũng nghĩ như vậy." Băng Nhi nói.
"Bất kể vì lý do gì, công chúa đã ra ngoài, người canh đêm lại không hề hay biết, đây là thất trách. Ta thấy chính là do công chúa gần đây quá dễ tính, khiến các ngươi đều lỏng lẻo, tốt nhất là cầu nguyện công chúa không sao, nếu không công chúa không phạt các ngươi thì bệ hạ cũng sẽ không tha cho các ngươi."
"Vâng, nô tì sẽ nhanh chóng gọi người đi tìm."
Phong Nhi và Băng Nhi vội vàng đi gọi người cùng nhau đi tìm.
Viện chính của biệt viện tương tự như Minh Huy Viện, không có Đông Khóa Viện nhưng cũng có thư phòng.
Trương ma ma trực tiếp đến chỗ Thẩm Vô Cữu ở, thấy Trình An dựa vào cửa ngủ gật, nhanh bước tiến lên: "Nhanh vào bẩm báo phò mã, công chúa mất tích rồi."
Trình An giật mình một cái, suýt nữa ngã vào trong cửa.
Công chúa sao có thể mất tích được?
Đừng nói đến việc lúc trước Khương tiên sinh ở đây nghiên cứu thuốc s.ú.n.g đã tăng cường phòng vệ, lần này vì công chúa đến cũng đã tăng thêm người, sau khi làm ra thuốc s.ú.n.g thì chỉ thiếu điều canh giữ biệt viện không cho một con muỗi nào bay vào, trong tình huống như vậy, công chúa sao có thể mất tích được?
Cho dù có người vào bắt cóc công chúa thì cũng không thể không kinh động đến hộ vệ gác đêm.
Trình An đang định gõ cửa thì cửa phòng đã mở từ bên trong, Thẩm Vô Cữu vẫn mặc áo lót màu trắng, thậm chí còn không ngồi xe lăn, trực tiếp đi ra.