Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 170

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:20:16
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy đứa nhỏ nhìn Trần Tử Thiện, vẻ mặt "Ngươi xong đời rồi".

Trần Tử Thiện khóc không ra nước mắt, không nghe lời công chúa thì không được, nghe lời công chúa cũng không xong, hắn khổ quá mà!...

Vì biết chủ tử bị thương không tiện đi lại, quản sự đã sớm bảo người tháo ngưỡng cửa để xe lăn đi lại dễ dàng.

Đẩy người vào phòng, Trình An liền lui ra.

Nhưng Trương ma ma lại đi theo vào: "Phò mã, người bị thương, công chúa say rượu không biết chừng mực, sợ làm tổn thương người, hay để nô tì hầu hạ đi."

"Ma ma không cần lo, việc này ta biết làm!"

Sở Du Ninh trèo xuống khỏi người Thẩm Vô Cữu, đẩy Trương ma ma ra ngoài, đóng cửa lại, động tác liền mạch.

Trương ma ma: "..."

Công chúa vội vàng động phòng như vậy sao?

Sở Du Ninh dựa lưng vào cửa, cười xấu xa với Thẩm Vô Cữu, thực ra đôi mắt mơ màng, khuôn mặt ửng hồng vốn rất trong sáng vô hại.

Nàng đi tới, lại ngồi lên đùi Thẩm Vô Cữu, ôm lấy cổ hắn, học quyển sách nhỏ nàng từng xem vỗ vỗ ngực: "Ngươi yên tâm, ta đã học rồi."

Thẩm Vô Cữu:... Lời này không phải nên do hắn nói sao?

"Công chúa, ta hơi khát, người đi rót cho ta một tách trà được không?"

Hắn đưa nàng về cũng là không muốn nàng nói bậy bạ ở bên ngoài, chứ không phải thật sự muốn "chứng minh".

"Có phải miệng lưỡi khô khốc không? Vậy thì đúng rồi, sách cũng viết như vậy, chúng ta bắt đầu thôi!"

Sở Du Ninh hai tay nâng mặt Thẩm Vô Cữu, chu môi hôn lên.

Thẩm Vô Cữu hơi ngửa ra sau, nhìn đôi môi đỏ mọng thơm mùi rượu ngày càng gần, yết hầu hắn lăn lộn, giơ tay định gỡ tay Sở Du Ninh nhưng không gỡ được.

Nếu để hắn biết ai đã đưa cho nàng loại sách đó, hắn nhất định sẽ đánh cho người đó một trận!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-170.html.]

Rất nhanh, Sở Du Ninh lim dim mắt áp lên môi Thẩm Vô Cữu, mềm mại ấm áp, không có cảm giác gì, nàng lại nhẹ nhàng mút một cái, nhíu mày, lại cắn một cái, lùi ra, chê bai nói: "Không ngon."

Thẩm Vô Cữu:...

Hắn đã cực lực kiềm chế không đáp lại, không ngờ lại nhận được lời bình "không ngon".

Ngược lại, hắn thấy rất ngon, môi của cô nương mềm mại mịn màng.

Giọng Thẩm Vô Cữu khàn khàn kìm nén: "Đó là vì ăn không đúng lúc, lần sau ta đảm bảo sẽ rất ngon, được không?"

Sở Du Ninh chớp mắt: "Chưa chín sao?"

Thẩm Vô Cữu sửng sốt một chút, quả quyết gật đầu: "Đúng vậy, chưa chín."

"Thảo nào lại khó ăn như vậy."

"..."

Cái này không thể nhịn được!

Sợ rằng sau này nàng thấy khó ăn sẽ không ăn nữa, Thẩm Vô Cữu giữ chặt gáy Sở Du Ninh, phủ lên môi nàng, nhất định phải khiến nàng thấy có tư vị.

Thẩm Vô Cữu hôn lên cánh môi mềm mại thơm ngọt, nhẹ nhàng mút lên xuống, Sở Du Ninh ngẩn người một chút, phản ứng lại môi mình bị ăn, trước giờ đều là nàng ăn phần của người khác, sao có thể để người khác ăn phần của nàng.

Nàng hung hăng phản kích lại, không biết là ai mở hàm răng trước, hai người tranh giành, môi lưỡi quấn lấy nhau, trong cuộc chiến hôn nhau này, kỹ năng hôn càng ngày càng thuần thục.

Lúc này đã không còn là vấn đề ngon hay không ngon nữa, hôn một lúc, Sở Du Ninh thấy người hơi nóng, liền lùi ra đưa tay kéo quần áo.

Thẩm Vô Cữu vội vàng giữ c.h.ặ.t t.a.y nàng, kéo nàng vào lòng, để nàng nằm trên vai, vuốt ve đầu nàng.

"Nóng..." Sở Du Ninh không vui lẩm bẩm.

"Ngươi không động thì sẽ không nóng nữa." Thẩm Vô Cữu nói.

Sở Du Ninh liền thật sự không động nữa, Thẩm Vô Cữu vuốt ve mái tóc của nàng.

Loading...