Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 160

Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:19:55
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đạo trưởng cũng có công không nhỏ." Thẩm Vô Cữu nói.

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Khương Trần, hắn đã nhận ra người này không giống với những đạo sĩ khác, Khương Trần thích đọc sách hơn là niệm kinh luyện đan, sách hắn đọc toàn là sách chuyên viết về triều chính, có thể thấy chí hướng của hắn rất lớn.

Thẩm Vô Cữu vốn định để Khương Trần giữ vị trí mưu sĩ, giờ thì...

Thẩm Vô Cữu nhìn sang Sở Du Ninh, công chúa luôn miệng nói hắn là quân sư, nhưng thân phận quân sư này lại càng thích hợp với Khương Trần.

Nhưng hắn lại sợ công chúa về sau muốn làm gì cũng chỉ tìm Khương Trần ra chủ ý, đến lúc đó muốn quản cũng không quản được.

"Chuyện này hoàn toàn là công lao của công chúa, ta không dám nhận công."

Khương Trần khoát tay, ngồi xổm xuống nhặt những mảnh vỡ của lò luyện đan: "Lò luyện đan cuối cùng của đạo quán cũng nổ rồi, chứng tỏ cũng đến lúc ta hoàn tục, về sau tướng quân cứ gọi ta bằng tên tục là được."

Sở Du Ninh nhìn mảnh vỡ nồi hồ lô trong tay hắn: "Xác định không phải là ngươi muốn tìm cớ đổi chỗ ở không?"

Sắc mặt Khương Trần tối sầm, Du Ninh công chúa hình như không biết cái gì gọi là ngầm hiểu không nói ra.

"Vậy ta sẽ bảo người sắp xếp cho Khương công tử một viện tử khác." Thẩm Vô Cữu vội vàng nói.

"Cũng tốt, tướng quân thưởng cho ta một bữa cơm là được, không cần câu nệ." Khương Trần chắp tay cảm ơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-160.html.]

Nghe nói còn được cho ăn, Sở Du Ninh giật mình, ánh mắt kén chọn nhìn Khương Trần từ trên xuống dưới, hỏi Thẩm Vô Cữu: "Ngươi muốn thu nạp hắn vào đội sao? Trông hắn còn gầy yếu hơn cả người đang bị thương là ngươi, Trần Tử Thiện ít ra còn có thể khiến người ta nhìn vào thấy đội của chúng ta không thiếu thịt."

Thẩm Vô Cữu nhịn cười, đội của họ thiếu thịt hay không cần gì phải nhìn Trần Tử Thiện.

"Công chúa, bệ hạ để Tứ hoàng tử ở phủ tướng quân đến năm tuổi, trẻ con bình thường ba tuổi là có thể học vỡ lòng, ta thấy để Khương tiên sinh làm lão sư vỡ lòng cho Tứ hoàng tử, người thấy thế nào?"

Đối với Sở Du Ninh ba tuổi đã có thể cầm búa chạy, trẻ con trên thế giới này ba tuổi bắt đầu đọc sách cũng không thấy lạ.

Có thể là vì có dị năng hệ tinh thần, cho dù chưa thức tỉnh thì hồi nhỏ đầu óc của nàng cũng nhớ chuyện hơn những đứa trẻ khác, ba tuổi nàng đã có thể nhận biết hết các con số.

Sở Du Ninh quả quyết gật đầu: "Cái này được, coi như là nhân tài tri thức."

Thẩm Vô Cữu nghe nàng lại nói ra những lời hắn không hiểu, tri thức đại khái là học vấn?

Hắn lại một lần nữa nhận ra công chúa thực sự có ý định thành lập một đội ngũ, hơn nữa dường như rất hiểu biết về một đội ngũ hoàn chỉnh, biết nên đặt những người nào vào vị trí nào.

"Đa tạ tướng quân và công chúa coi trọng, Khương mỗ còn chưa xứng đáng với hai chữ tiên sinh, học thức nông cạn của Khương mỗ càng không thể dạy dỗ Tứ hoàng tử." Khương Trần vội vàng từ chối.

Hoàng tử cho dù nhỏ đến đâu cũng không đến lượt người xuất thân bần hàn, không có công danh gì như hắn đi dạy.

Sở Du Ninh khoát tay: "Không thích bị gọi là tiên sinh thì để Tiểu Tứ gọi ngươi là lão sư đi, cũng không cần quá có tài, thực tế mà nói, ngươi chính là người trông trẻ."

Tiểu Tứ bây giờ còn chưa biết nói, chỉ có thể dỗ dành chơi đùa, hoặc dùng tiếng trẻ con để đối thoại với nó.

Loading...