Mạt Thế Đội Trưởng Xuyên Thành Tiểu Công Chúa - Chương 114
Cập nhật lúc: 2025-03-24 20:15:27
Lượt xem: 27
Tinh thần lực hồi phục, Sở Du Ninh đã sớm nhìn thấy động tĩnh của Trình An và Trình Hựu bên ngoài cửa, nàng cố tình bước nhẹ mở cửa để cho đối phương một bất ngờ.
Trình An và Trình Hựu tỏ vẻ, đây rõ ràng là kinh sợ!
Tay Sở Du Ninh sờ đến hà bao ở thắt lưng, Phong Nhi vẫn luôn bưng nước đứng chờ bên ngoài tiến lên: "Công chúa, người rửa tay trước đi."
Sở Du Ninh khựng lại, có gì đâu, ở mạt thế vừa g.i.ế.c xong tang thi cũng từng ăn khoai lang rồi.
Nhưng đây không phải mạt thế, nàng thu tay lại, ngoan ngoãn chà tay vào chậu nước, lại dùng khăn tay Băng Nhi đưa lên lau tay, lúc này mới thuận lợi lấy kẹo hồ lô ra ăn.
Nàng vừa ăn vừa nhìn Trình An và Trình Hựu: "Thuốc sắc xong rồi có thể bưng lên cho chủ tử của các ngươi uống."
Thuốc thái y kê là để giúp vết thương mau lành, cũng có tác dụng giảm đau, để Thẩm Vô Cữu uống cũng không xung khắc.
Trình An và Trình Hựu nghe xong, có chút nghi ngờ: "Công chúa thật sự đã thay thuốc cho chủ tử rồi sao?"
"Các ngươi không tin ta?" Sở Du Ninh giơ nắm đấm.
Trình An vội vàng cười nói: "Tin! Công chúa đã nói là tốt rồi thì chắc chắn là tốt rồi."
Sở Du Ninh tặng cho bọn họ một ánh mắt coi như ngươi thức thời: "Nhanh chóng bưng thuốc đến cho hắn uống rồi ngủ một giấc đi, các ngươi trông chừng hắn, đừng để hắn tùy tiện cử động."
"Vâng, trước khi công chúa cho phép chủ tử xuống giường, thuộc hạ nhất định sẽ canh giữ chủ tử thật chặt."
Trình An lớn tiếng đảm bảo, mắt còn liếc vào trong phòng, chính là muốn cho chủ tử nghe thấy, hắn cũng chỉ là phụng mệnh hành sự.
Sở Du Ninh vỗ vai hắn: "Tốt lắm."
Không biết vì sao, được công chúa khen ngợi, Trình An cảm thấy vô cùng vinh dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/mat-the-doi-truong-xuyen-thanh-tieu-cong-chua/chuong-114.html.]
"Vậy ta đi đây." Sở Du Ninh thấy ở đây không còn việc gì của nàng nữa, vẫy vẫy tay, bước đi rất nhẹ nhàng.
Tinh thần lực của nàng ở trong cơ thể Thẩm Vô Cữu, vết thương có biến hóa gì nàng đều biết rõ, hoàn toàn không cần phải trông chừng.
Trình An và Trình Hựu nhìn nhau, luôn cảm thấy chủ tử có chút đáng thương là sao?
Thẩm Vô Cữu trong phòng còn đang chờ công chúa vào: "..."
Trong lòng công chúa, e rằng vẫn chưa có ý thức là thê tử của hắn.
*
Sở Du Ninh vừa trở về chính viện không lâu thì Đại phu nhân đã sai người đưa đến rất nhiều điểm tâm, tuy không tinh xảo như trong hoàng cung nhưng mỗi loại đều được làm rất tỉ mỉ, nhìn vào đã thấy thèm.
Đây là Đại phu nhân nhận được tin thương thế của Thẩm Vô Cữu đã khỏi, biết công chúa rảnh rỗi mới sai người đưa đến.
Trương ma ma sợ Sở Du Ninh ăn không kiêng chế, liền khuyên nàng: "Công chúa, người là trưởng bối, có phải nên chia cho vãn bối trong phủ một ít không?"
"Trưởng bối là người rất già, ta còn nhỏ mà."
Sở Du Ninh miệng nhét đầy đồ ăn, không thừa nhận mình là trưởng bối, cái bối phận này già quá.
Cho dù ở mạt thế nàng đã hai mươi tuổi thì cũng vẫn là em bé trong đội.
Trương ma ma đã quen với mạch não của nàng, cười dỗ dành: "Công chúa, cái này không liên quan đến tuổi tác, mà là bối phận. Giờ người đã trở thành thẩm thẩm của A Quy, A Như và A Vân rồi."
"Vậy ngươi chọn một ít rồi sai người đưa cho bọn chúng đi." Đối với trẻ nhỏ, Sở Du Ninh vẫn rất dễ nói chuyện.
Trương ma ma lập tức chọn ra một nửa chia thành bốn phần, sai người mang đi. Giữa chừng, Sở Du Ninh thấy tình hình không ổn, vừa ăn vừa chọn những điểm tâm có thể nhét vừa hà bao, vội nhét lấy nhét để.